Chương 67 : Không phải đệ tử của môn phái Dời mộ
Thậm chí tôi còn nghi ngờ mình nghe nhầm, nhưng nghĩ lại tôi hiểu ngay ý của lão Lưu. Nhất định là trên đường tới đây ông ấy đã biết rõ thương thế của Tiêu Khải rồi, gã ta chưa chết, nhưng chắc chắn cũng không tốt đẹp gìNhà họ Tiêu sẽ bỏ qua cho tôi sao? Không đâu, chẳng những không bỏ qua, họ còn sẽ dùng trăm phương nghìn kế để kéo tôi chôn cùng Tiêu Khải. Nếu đã thế thì chẳng bằng nổ chết luôn Tiêu Khải đi, ít nhất còn được một mạng đổi một mạng.
“Lưu Chính Trung, ông nghĩ nhà họ Tiêu tôi dễ bắt nạt thế à?” Tiêu Hoành nổi giận, đây là lần đầu tiên cậu cả nhà họ Tiêu này trở nên cuồng loạn kể từ khi bước chân vào căn phòng này.
Lão Lưu chậm rãi nói: “Cậu cả Tiêu nói thế nào ấy chứ? Đám dân thường nhỏ bé như chúng tôi nào dám bắt nạt nhà họ Tiêu. Như cậu đã nói đấy, nắm đấm của ai cứng rắn hơn thì người đó có thể đánh người khác, tôi chỉ đang dạy Trần An cách làm thế nào tránh việc bị lừa ăn thiệt thòi thôi.”
Tiêu Hoành nắm chặt nắm đấm, dường như đang cố nén lửa giận trong lòng, hắn lạnh lùng nói: “Hiện giờ Lưu trưởng lão đến đây là đại diện cho môn phái Dời mộ nhúng tay vào chuyện này?”
Không đợi lão Lưu nói chuyện, bên ngoài phòng VIP đột nhiên truyền đến tiếng cười tràn ngập sự mỉa mai của Tôn Trường Thanh, “Cậu cả Tiêu suy nghĩ nhiều rồi, Trần An không phải là đệ tử chính thức của môn phái Dời mộ, chuyện này lại là việc riêng, môn phái Dời mộ tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.”
Lão Lưu không phản bác, nhưng tôi nhìn thấy gân xanh ở khóe mắt ông ấy hơi phồng lên.
“Ô kìa, đông vui thế này cơ à.” Tôn Trường Thanh dẫn đám thủ hạ đi vào trong phòng, vẻ mặt tươi cười, cuối cùng hờ hững quét mắt qua tôi một cái, ông ta nói: “Người trẻ tuổi làm việc lúc nào cũng xúc động, cũng không biết áng chừng mình có bao nhiêu phân lượng.”
“Tôn Trường Thanh, ông cũng đã nói chuyện này không có quan hệ gì với môn phái Dời mộ, vậy không biết hôm nay ông tới đây là có ý gì?” Lão Lưu châm chọc.
Tôn Trường Thanh tự nhiên rót cho mình một chén trà, cười gian trá, nói: “Tôi tới ăn cơm không được à? Làm sao, Lưu Chính Trung ông tới Royal Capital ăn cơm thì không cho người khác vào ăn nữa à? Trên đời làm gì có cái đạo lý ấy.”
“Thế đây cũng đâu phải là phòng bao của ông nhỉ?” Lão Lưu cười mỉa.
Tôn Trường Thanh vỗ trán một cái, giống như vừa mới nhớ ra cái gì đó, ông ta nói: “Ô này, chẳng phải là vì tôi nhìn thấy người quen nên mừng quá đấy à, làm sao, tôi đến để chào hỏi không được à?”
Lão Lưu không thèm để ý đến Tôn Trường Thanh nữa, ông ấy chuyển chủ đề sang tôi, “Cậu cả Tiêu, tôi tin chắc cậu nắm rõ chuyện ngày hôm nay hơn ai khác, tôi rất lấy làm tiếc vì cậu hai nhà cậu bị thương nặng như vậy, cũng muốn bỏ ra thành ý lớn nhất để bồi thường. Trần An là sư đệ của tôi, tuổi cậu ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, nhà họ Tiêu làm ăn lớn, chắc không đến mức so đo cùng đứa bé chứ hả.”
“Lưu Chính Trung.” Tiêu Hoành giận quá hóa cười, chỉ tay vào tôi và Bạch Trạch, nghiêm nghị nói: “Chỉ một câu tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện là có thể bỏ qua những tổn thương mà em trai của tôi đã chịu? Hôm nay tôi không ngại nói thẳng cho ông biết, không ai có thể bảo vệ được Trần An đâu. Lưu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền