Chương 70 : Về nhà dưỡng già
Tôi nhìn thấy những gì xảy ra trước mặt mà cảm thấy như quá tải, một lúc trước tôi còn bị đệ tử nhà họ Tiêu cưỡng ép khống chế muốn dẫn đến nhà họ Tiêu, mà bây giờ gia chủ nhà họ Tiêu ngang ngược đang nằm trên mặt đất, kể cả Tiêu Hoành nữa, cú đá của Cố Thảng gần như đã làm gãy xương sườn của gã, Tiêu Hoành lúc này đang co người như con tôm, miệng liên tục kêu rênSảnh chỉnh phía sau lặng ngắt như tờ, mấy trăm đệ tử nhà họ Tiêu quay mặt nhìn nhau nhưng không ai dám có hành động.
“Cô gia, cậu thấy nên xử trí lão già này thế nào?” Cố Thảng đi tới trước mặt tôi rồi cung kính hỏi, người quản lý của nhà họ Cố hai mươi năm trước không còn khí thế hung hãn vừa rồi nữa, ông ta bây giờ chỉ còn vẻ hiền lành và khiêm tốn.
“Cô, cô gia?” Tôi ngơ ngác hỏi.
Tôi trở thành cô gia của nhà họ Cố từ lúc nào thế? Chẳng nhẽ có nhầm lẫn gì sao?
Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Khinh Ngôn, Cố Khinh Ngôn cũng đang nhìn tôi, cô ta thấy tôi ngơ ngác, lại có vẻ như đang hiểu nhầm, đành vội vàng đi tới giải thích: “Tôi nhận được điện thoại của Đại tiểu thư nên biết cậu xảy ra chuyện, xin lỗi, là tôi đến chậm”
“Đại tiểu thư? Cô nói là Tiểu U?” Tôi giật mình hỏi.
Cố Khinh Ngôn gật đầu, “Đúng thế, thật ra bác Tùng sắp xếp người bảo vệ cậu chính là tôi, nhưng tôi lại đột nhiên nhận được thông báo có vài việc phải xử lí ở thành phố Giang Hải, cho nên không kịp chạy đến”
“Nhưng Tiểu U đã ở rừng trúc sau núi thôn Lão Loan nhiều năm như vậy, tại sao lại có dính líu đến nhà họ Cố ở thủ đô chứ?” Tôi hạ giọng hỏi cho rõ.
Cố Khinh Ngôn nháy mắt ra hiệu cho tôi bây giờ không phải lúc nói chuyện, cô ta chỉ vào gia chủ nhà họ Tiêu rồi hỏi: “Lão ta muốn tính mạng của cậu, cậu định xử trí thế nào?”
“Tôi muốn thế nào cũng được à?” Tôi tò mò hỏi.
Thái độ của Cố Khinh Ngôn và Cố Thảng cứ như không để nhà họ Tiêu vào mắt, dường như chỉ cần tôi nói một câu là có thể quyết định sự sống chết của gia chủ nhà họ Tiêu. Nhưng qua miệng của Bạch Trạch thì tôi cũng biết nhà họ Tiêu là gia tộc có lịch sử cả trăm năm, họ có nhiều thế lực ngầm đan xen, vậy mà có thể tùy tiện xử lý sao?
Thấy tôi nghi ngờ, Cố Khinh Ngôn kiêu ngạo đáp lời: “Chỉ là nhà họ Tiêu thì có tư cách gì sánh với nhà họ Cố, kể cả nhà họ Cố lánh đời không xuất hiện trong hai mươi năm, chín gia tộc lớn của thủ đô cũng chưa từng được chúng ta để vào mắt”
Những lời của Cố Khinh Ngôn khiến đám người phía sau náo loạn, chắc ở đó ngoài đệ tử nhà họ Tiêu thì cũng có khá nhiều người của những gia tộc khác.
“Làm sao? Các người không phục?” Cố Khinh Ngôn bỗng quay người rồi dùng một dáng vẻ kiêu ngạo mà tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ để nói: “Không phục thì đứng ra đi, nếu không thì quay về báo với người phụ trách của gia tộc các người là Cố Khinh Ngôn hôm nay đã nói chín gia tộc lớn tại thủ đô đều là rác rưởi”
Đám người đang xao động lại trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi trên đất. Tôi nghẹn họng trợn mắt nhìn, cái này cũng hơi khoa trương rồi đấy.
“Nhà họ Cố lánh đời không phải do sợ các người, mà tất cả việc buôn bán đã đi vào quỹ đạo nên đương nhiên không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền