Chương 71 : Đại trưởng lão của Hồ tộc
“Phụt!”Cố Khinh Ngôn nghe vậy mà cười đau cả hông, cô ta che miệng, “Chú Bạch? Này, cậu đừng nói chuyện buồn cười như vậy được không, chú Bạch sắp hơn bốn mươi rồi, Diệp Hiệt Chi mới hơn hai mươi thôi đó, cách nhau quá xa rồi”
“Chỉ hai mươi năm thôi mà” Tôi cười, “Có câu này cậu đã nghe chưa? Chỉ cần hai bên nguyện ý, dù tuổi tác có chênh lệch lớn hơn nữa cũng không thành vấn đề”
Dường như suy nghĩ điều gì đó, Cố Khinh Ngôn trầm tư một lúc rồi không nhịn được mà vui vẻ nói: “Không không không, điều kiện tiên quyết để được như cậu nói là hai bên đều có tình cảm, theo tôi biết thì những công tử nhà giàu ở thủ đô theo đuổi Diệp Hiệt Chi có thể tạo thành mấy đội bóng đá, kể cả cậu ba của nhà họ Tiêu hôm nay vừa bị xử lý, tên là gì ấy nhỉ?”
“Tiêu Minh” Cố Thảng nhắc nhở.
“Đúng đúng, Tiêu Minh” Cố Khinh Ngôn gật đầu, “Đám con nhà giàu này muốn đầu óc có đầu óc, muốn trình độ có trình độ, muốn gia thế có gia thế, vớ đại một tên ra cũng mạnh hơn chú Bạch nhiều”
“Được rồi” Tôi thở dài bất đắc dĩ, lúc đầu định dắt mối sợi tơ hồng cho Bạch Trạch, giờ chắc cũng đành thôi vậy.
Chiếc xe dần rời khỏi khu nội thành rồi tiến về phía ngoại thành, khi đi tới dưới chân một dãy núi, cuối cùng nó cũng dừng lại.
Tôi đẩy cửa bước xuống xe, khi nhìn thấy những dãy đình đài lầu các được xây dựng trải dài trên sườn núi thì rung động không nói nên lời.
Nếu như trụ sở chính của môn phái Dời mộ cho tôi một cảm giác đầy khí thế, vậy giờ phút này nhìn thấy đình đài lầu các trên núi khiến tôi cảm thấy như vừa trải qua mấy đời, dường như từ đô thị hiện đại mà tiến về thời cổ đại vậy.
“Trông được chứ?” Cố Khinh Ngôn dường như rất hài lòng với thái độ của tôi nên nhẹ giọng hỏi.
“Phải dùng hết bao nhiêu tiền mới xây được cả dãy núi thành nhà ở như thế này chứ” Tôi cảm thán.
Cố Khinh Ngôn đen mặt, Cố Thảng và bốn người đàn ông khác không nhịn được bật cười.
“Thô tục” Cố Khinh Ngôn khinh bỉ nói.
Tôi ho khan vài tiếng rồi hỏi: “Trong này toàn bộ đều là người nhà họ Cố à?”
Cố Khinh Ngôn gật đầu: “Đúng vậy, chỉ có người nhà họ Cố thực sự mới có tư cách ở chỗ này, nhân viên bên ngoài đều ở trong nội thành, đây là ý của Đại tiểu thư”
“Vậy các người cũng đang tu luyện à?” Tôi nhịn một lúc lâu cuối cùng vẫn buột miệng hỏi.
Nếu như Cố Khinh Ngôn hiểu ý của tôi, vậy chắc cô ta sẽ biết tôi nói người của nhà họ Cố là có ý gì. Cố U Hoàng là Hồ tộc, như vậy người nhà họ Cố thực sự cũng là Hồ tộc rồi.
“Cô gia đoán không sai, Đại tiểu thư sợ chúng tôi bị hồng trần thế tục làm loạn tâm cảnh nên mới thuê lại dãy núi này rồi xây rất nhiều trụ sở. Bình thường nếu không có mệnh lệnh của trưởng lão thì không thể tự ý xuống núi” Cố Thảng giải thích.
“Vậy những người ở đây là toàn bộ thế lực của Tiểu U sao?” Tôi nhớ bác Tùng đã nói, tộc trưởng đời trước của Hồ tộc mất tích bí ẩn, khiến Hồ tộc bị chia làm mấy phe phái. Cố U Hoàng là con gái của tộc trưởng, đương nhiên cũng là một phe phái trong đó.
“Không, chúng tôi chỉ là một phần nhỏ trong thế lực của Đại tiểu thư, hai mươi năm trước đi theo Đại tiểu thư ra ngoài cũng chỉ vì chăm sóc cho cô ấy. Còn những tộc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền