Chương 2396- Chỉ là tiểu mao tặc không đáng nhắc đến 2
Nhưng những điều này đã không quan trọng.
Dịch Phong đại ca nói đúng, bản thân mình chỉ cần cố gắng, tất cả sẽ có hi vọng.
Tâm tình Dịch Phong sáng suốt hơn rất nhiều.
Rất nhanh hắn đã đan cành đàn hương trong tay thành vòng, đàn hương u nhiên, khiến tâm tình của hắn càng thoải mái hơn.
“Tam tiểu thư, ta bện cho người một cái vòng đội đầu, người nhìn một chút xem có thích không.”
Thương Thắng thấp giọng nói, trong giọng nói lộ ra chút không tự tin.
Tư Đồ Thanh Y vén rèn lên, cả mặt mừng rỡ nhận lấy vòng đội đầu bằng đàn hương, nói một tiếng yếu ớt như muỗi kêu, “Cảm ơn.”
Nghe thấy tiếng cảm ơn của Tư Đồ Thanh Y, trái tim nhỏ của Thương Thắng nhảy bịch bịch.
Sau đó, hắn thuận tay nhận lấy dây cương trên tay Dịch Phong.
“Dịch Phong đại ca, cảm ơn, để ta đánh xe ngựa, huynh nghỉ ngơi cho tốt một lát.”
Dịch Phong mỉm cười gật đầu.
Trong xe ngựa.
Tư Đồ Thanh Y cầm lấy vòng đội đầu bằng đà hương cẩn thận ngắm nghía, vuốt ve.
Hương vị và cảm xúc cành cây truyền đến khiến nàng cảm thấy dễ chịu, nụ cười trên mặt càng là không thể che giấu, phảng phất giống như ánh nắng rực rỡ mới lên, xinh đẹp động lòng người.
Nàng đưa vòng đàn hương đội lên trên đầu của mình, độ rộng lớn nhỏ vừa thích hợp.
Nàng không kìm được cảm thấy Thương Thắng vô cùng tri kỉ.
Thương Thắng không chỉ nhớ đến nàng thích đàn hương, còn đan vòng đội đầu bằng đàn hương độ rộng lớn nhỏ vừa thích hợp.
Tư Đồ Thanh Y biết những cành đàn hương này là lúc trước Thương Thắng dừng xe để đi hái.
Nàng nhìn hết tất cả ở trong mắt, bao gồm cả lòng bàn tay phải Thương Thắng bị thương.
Cảm nhận được phần tình nghĩa này, bất tri bất giác trên mặt Tư Đồ Thanh Y lộ ra ý cười.
Không qua bao lâu, đội xe đã đến Hoa Thành.
Trên đường đi, phố dài rộn ràng nhộn nhịp.
Nhà lầu san sát nối tiếp nhau, trong thành một mảnh vui ve phồn vinh, huyên náo phồn hoa.
Đội xe đi đến một trang viên xa hoa thì dừng lại.
Trên cửa trang viên xa hoa trên tấm biển bằng gỗ khổ lớn, trên tấm biển khắc ba chữ lớn “phủ Tư Đồ” bằng vàng.
Mọi người lần lượt xuống ngựa, bắt đầu kiểm kê hàng hóa, chuẩn bị đưa từng cái vào trong phủ.
Dịch Phong cũng đi theo xuống xe ngựa, yên tĩnh chờ ở một bên.
Thương Thắng cẩn thận lấy ra ghế gỗ đỡ tam tiểu thư Tư Đồ Thanh Y xuống xe ngựa.
Hai người dùng ánh mắt bịn rịn chia tay.
Trước khi vào cửa phủ, Tư Đồ Thanh Y mặc bộ váy vàng lè lưỡi với Thương Thắng, vô cùng xinh đẹp đáng yêu.
Thương Thắng chỉ là cả mặt không biết làm sao gãi gãi đầu.
Nhìn tam tiểu thư đội vòng đàn hương do chính tay mình đan, trong lòng Thương Thắng vui mừng.
Hắn cứ như thế đứng ngây ngốc đưa mắt nhìn Tư Đồ Thanh Y đi vào trong phủ, cho đến khi thân ảnh của nàng biến mất.
Dịch Phong đi lên phía trước, vỗ vỗ đầu vai Thương Thắng, cười nói: “Ngươi đây là muốn trông mòn con mắt hả.”
Thoáng một cái, Thương Thắng đỏ mặt đến tận bên tai.
Hắn chỉ cảm thấy trên mặt mình nóng bừng bừng.
“Dịch Phong đại ca, huynh đừng có nói bậy.”
Sau khi tỉnh táo lại, Thương Thắng hỏi: “Sau đây Dịch Phong đại ca muốn đi nơi nào?”
“Ta muốn ở lại Hoa Thành một thời gian ngắn, nhưng chưa quen cuộc sống nơi đây, nơi đó của ngươi có sương phòng không, có thể để cho ta ở một đoạn thời gian không?”
Thương Thắng vui mừng nói:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền