ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần

Chương 2397. Chỗ dựa của Thương Thắng

Chương 2397- Món ngon nhất trong ký ức

Thành tây.

Một căn nhà nhỏ.

Trong nhà có một tiểu viện, một gian phòng bếp nhỏ và hai gian sương phòng.

Bên cạnh núi giả ở trong viện có một cái bàn đá.

Trong viện còn trồng không ít hoa cỏ, toàn bộ tiểu viện cũng coi là sạch sẽ chỉnh tề, ngay ngắn gọn gàng.

Thương Thắng cầm đồ ăn và thịt Dịch Phong mua bỏ vào phòng bếp, sau đó dẫn Dịch Phong đi đến gian sương phòng kia của cha mẹ.

Sương phòng bày biện vô cùng đơn giản, một cái bàn trà, một bàn trang điểm, một cái giường.

“Dịch Phong đại ca, nhà ta chỉ có một mình ta. Căn sương phòng này nguyên bản là của cha mẹ ta, huynh ở trong gian phòng này, muốn ở bao lâu cũng được.”

Dịch Phong mỉm cười sờ lên đầu Thương Thắng, “Cảm ơn tiểu tử, ngươi đi nghỉ một lát đi, ta đi nấu ăn.”

“Dịch Phong đại ca, để ta giúp huynh, thủ nghệ của ta cũng không tệ!”

“Không cần, ngươi đi xử lý một chút miệng vết thương của ngươi, đợi nấu xong cơm ăn là được rồi.”

“Cái này…”

“Đi đi, không sao.”

Thương Thắng ừ một tiếng, đi trở về phòng.

Dịch Phong đốt lò, nhặt rau, thái thịt, phảng phất giống như trở lại cuộc sống củi gạo dầu muối yên bình lúc ban đầu kia.

Nhớ lại rất nhiều chuyện xưa, hắn không kìm nổi cảm thấy trong lòng buồn bã vô cớ. Sau khi thở dài một tiếng, hắn bắt đầu thể hiện trù nghệ của mình.

Nghe được âm thanh từ trong phòng bếp truyền ra, Thương Thắng chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng an bình.

Ngày trước hắn ở trong phòng chờ ăn cơm, vẫn còn là khi mẫu thân còn sống…

Nhớ lại phần an bình này, thế mà bất tri bất giác Thương Thắng đã ngủ mất.

Sau một lúc lâu, trong viện truyền đến tiếng gọi của Dịch Phong.

“Tiểu tử, đi ra ăn cơm!”

“Đến đây.”

Thương Thắng lộ ra nụ cười mỉm, chậm rãi đi đến bên phía bàn đá.

Tuy là người tu luyện đã có thể không cần ăn cơm, nhưng một bàn món ngon sắc hương vị đều đủ cả này, vẫn là khiến Thương Thắng thèm ăn đến nhỏ dãi.

“Ta bắt đầu ăn đây!”

Thương Thắng lấy cơm cho Dịch Phong đại ca, còn bàn thân mình ăn từng miếng từng miếng một.

Thương Thắng cả mặt kinh hỉ, trong miệng ăn cơm và đồ ăn, nói mơ hồ không rõ: “Ăn ngon quá Dịch Phong đại ca, trù nghệ của huynh so với mẹ ta còn giỏi hơn. Không đúng, trù nghệ của huynh so với Túy Tiên Cư đứng đầu Hoa Thành còn giỏi hơn!”

“Ăn từ từ, đứng có gấp.” Dịch Phong cười, cũng cùng với Thương Thắng ăn.

“Sau khi phụ thân ta chết, mẫu thân cũng bởi vì tai nạn mà đi mất, sau này đến tận bây giờ ta cũng chưa từng được ăn một bữa cơm ngon, nhất là món ngon như vậy. Túy Tiên Cư là trước đây cha ta dẫn ta đi, đây chính là món ngon nhất trong ký ức của ta!”

Người nói vô tâm, nhưng người nghe có ý.

Dịch Phong phảng phất như bị nắm chặt trái tim, tự nhiên sinh ra chua xót.

“Nếu như ngươi đã thích ăn, vậy thì đoạn thời gian này mỗi ngày ta đều làm cho ngươi.”

Trong mắt Thương Thắng lộ ra vui vẻ.

“Thật sao Dịch Phong đại ca? Nếu như quá khó cũng không cần phải làm, ta có thể ích cốc không cần ăn.”

“Không khó, thân thể gân cốt của ngươi vẫn còn có chút đơn bạc, vẫn luôn không ăn cũng không tốt đối với tu luyện của ngươi.”

“Ừm ừm, vậy thì cảm tạ Dịch Phong đại ca.”

Trăng sáng trên không, rải từng ánh trăng màu bạc xuống mặt đất.

Dịch Phong cảm khái ở trong lòng, người ngày nay không gặp được ánh trăng ngày xưa, ánh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip