ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thiên Kim Thật Chăn Trâu Ở Tinh Tế

Chương 569. Chương 569

Chương 569

Sắc mặt các trưởng lão đều thay đổi, toàn bộ các trưởng lão trong cung đều tức đến nỗi thở hổn hển mà mắng chửi.

"Cái tên điên này!"

"Ngươi làm vậy không thấy phụ lòng tổ tiên Lan thị hay sao!"

...

Giọng nói của hoàng đế như tiếng sấm đánh vào lòng tất cả mọi người. Mấy trăm năm trôi qua nhưng thảm kịch của chiến tranh vật ô nhiễm khi ấy vẫn khiến người đế quốc khi nghe đến đều phải biến sắc.

Giọng điệu của hoàng đế tràn đầy ác ý vang lên:

"Từ chỗ này đến cố đô, đi phi thuyền nhanh nhất cũng mất đến 20 ngày. Tư Diệu Thần đã lên đường trước 3 ngày rồi... Ồ đúng rồi, các ngươi còn có dị năng giả hệ không gian có thể nhảy không gian đúng không, nhưng không biết là năng lực của hắn có thể rút ngắn khoảng cách 3 ngày được không nhỉ?"

Hoàng đế tiếp tục,

"Nếu như các ngươi không thể đến cố đô trước Tư Diệu Thần để ngăn cậu ta lại thì cứ chờ đến khi Oswald được tự do trở lại rồi kéo toàn bộ đế quốc cùng nhau xuống địa ngục đi!"

Hoắc Uyên quay đầu lại nhìn Mục Tinh Thần.

"Vẫn còn kịp, số 4 vẫn đang ở sao Thủ Đô, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì chênh lệch thời gian 3 ngày vẫn có thể cố gắng đuổi kịp được. Tôi đi liên lạc với anh ta."

Hoắc Uyên gật đầu một cái.

Mục Tinh Thần mở trí não ra, quay số của số 4.

Giọng nói của số 4 vang lên: "Sao thế?"

"Là tôi." Trong phòng vang lên tiếng đánh nhau nên có hơi ồn áo, vậy nên cô đành lui ra ngoài.

Vừa mới cúp điện thoại thì Hoắc Uyên từ bên trong đi ra, trên súng hủy diệt vẫn còn nhiễu máu xuống.

Toàn bộ hộ vệ đều đã bị giết sạch, Lan Ngọc Thành bị phế hai chân và dị năng, được trưởng lão đế quốc chật vật đỡ ra ngoài.

"Thống soái."

Trưởng lão đi tới.

Hoắc Uyên:

"Chuyện của Lan Ngọc Thành tạm thời đừng để bị bại lộ, tránh dẫn đến những loạn lạc không cần thiết. Tôi và Mục thiếu tướng đuổi theo Tư Diệu Thần, các vị trưởng lão xin hãy ở lại thay tôi trấn giữ sao Thủ Đô. Trong khoảng thời gian tôi không có ở đây, hơn một nửa thể gia sẽ bắt đầu hành động, tôi đã kêu Lâm Liệu điều binh tới rồi. Nếu có thế gia gây chuyện thì không cần phải nương tay..."

"Thống soái..."

Đại trưởng lão khẽ mấp máy môi, một lúc sau mới nói:

"Nếu, nếu như truy kích thất bại, xin nhất định bảo vệ lấy chính mình."

Hoắc Uyên gật đầu một cái:

"Tôi biết rồi."

Bên ngoài có người báo lại rằng có người đến tìm Mục Tinh Thần.

Mục Tinh Thần chau mày, vào lúc này ư: "Là ai?"

"Là tôi."

Mọi người đều quay đầu lại nhìn, là Bạch Cô Tuyết.

Mục Tinh Thần:

"Sao cậu lại tới đây?"

"Không phải các cậu muốn đi tìm Tư Diệu Thần sao? Tôi đi cùng các cậu."

-

Trên phi thuyền.

"Rốt cuộc là cậu có ân oán gì với Tư Diệu Thần vậy?"

"Ân oán?" Bạch Cô Tuyết nhìn tinh cầu ở bên ngoài màn hình:

"Không có ân oán gì cả."

Mục Tinh Thần nhíu mày lại, tỏ vẻ không tin:

"Ồ, vậy cậu cứ tiếp tục che giấu nó ở trong lòng đi."

Nói xong cô lập tức muốn rời đi.

Bạch Cô Tuyết quay đầu lại, bất đắc dĩ nở một nụ cười, cuối cùng mới chịu nói:

"Lúc tôi quen biết anh ta, có lẽ là khoảng bảy tuổi."

Cậu ta từ trước đến nay đều không giỏi thổ lộ nỗi lòng mình nên có chút khó xử mà khựng lại trong chốc lát, sau đó mới tiếp tục nói:

"Cha luôn không hài lòng về tôi, nhiệm vụ huấn luyện rất nặng, nếu không làm được sẽ bị đánh, vậy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip