ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thiên Kim Thật Chăn Trâu Ở Tinh Tế

Chương 570. Chương 570

Chương 570

Bạch Cô Tuyết khi ấy chỉ mới mười một mười hai tuổi. Hôm đó, cậu đến tìm Tư Diệu Thần. Những người lớn khác cũng đang ở đó, nên cậu ta không dám tiến lên mà tìm chỗ trốn. Sau đó, cậu đã nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng bất ngờ.

Cửa phòng huấn luyện mở ra, ở phía đối diện là một cái lồng khổng lồ. Bên trong lồng đang nhốt một con dị thú rất đáng sợ, trên cổ nó có đeo một chiếc vòng cổ điện tử. Lúc này, bên trong lồng ngập tràn máu tươi, dòng điện từ chiếc vòng cổ điện tử giật mạnh khiến con dị thú ngất đi.

Một vệ sĩ tiến lên trước, khom người xuống rồi xách một cái gì đó từ dưới đất lên. Bạch Cô Tuyết khi ấy mới phát hiện ra đó là một con người, là một chàng thiếu niên. Người vệ sĩ kia ném cậu thiếu niên đang đầm đìa máu xuống đất một cách đầy thô bạo. Cậu thiếu niên đau đớn đến nỗi toàn thân run lẩy bẩy, thậm chí không thể kêu lên thành tiếng. Dòng máu chảy dài xuống cánh tay, sau đó ngưng đọng lại trên đầu ngón tay, từng giọt từng giọt nhỏ lên trên nền đất.

"Đứng lên." Tư Tương nhìn cảnh tượng này mà không chút động lòng, biểu cảm và giọng nói đều vô cùng lạnh lùng. Trên người cậu thiếu niên thật sự chảy rất nhiều máu, sau vài lần thất bại mới có thể lảo đảo đứng dậy được. Bạch Cô Tuyết cuối cùng cũng đã có thể nhìn thấy rõ ràng, cậu thiếu niên vừa mới phải vật lộn với con dị thú ở trong lồng này chính là Tư Diệu Thần. Cậu ta không thể tin nổi mà che miệng lại, trong lòng bỗng xuất hiện một suy đoán đáng sợ.

Tư Tương cầm một bản báo cáo, ánh mắt thể hiện sự bất mãn vô cùng:

"Một con dị thú cấp S mà cũng không giết nổi ư? Là bởi vì cuộc sống ở bên ngoài đã khiến ngươi trở nên buông thả rồi sao? Có phải ngươi đã thật sự tự xem mình là thiếu gia rồi đúng không? Nếu như lần sau vẫn còn có thành tích như thế này thì cút về phòng thí nghiệm đi, nơi đó có vật thí nghiệm đang chờ để thay thế vị trí của ngươi đấy."

Cậu ta cúi đầu, giọng nói yếu ớt, ngoan ngoãn trả lời: "Vâng."

Vì để trừng phạt cậu ta, Tư Tương đã căn dặn quản gia:

"Hai ngày này không được cho nó ăn cơm, cũng không cho nó uống nước."

Quản gia: "Vâng."

Lúc này, người lính gác cửa luôn đứng chờ ở bên ngoài nhanh chóng đi đến thông báo về chuyện cậu đến tìm Tư Diệu Thần. Tư Tương nhíu mày:

"Cho nó uống thuốc đi, tắm rửa sạch sẽ rồi mới được ra ngoài gặp người ta."

"Vâng."

Quản gia khi này mới đưa thuốc cho Tư Diệu Thần. Đám người đó tản đi, Bạch Cô Tuyết cũng không dám ở lại nữa mà lén lút chạy về phòng tiếp khách. Cảnh tượng vừa rồi đối với cậu có chút quá sức chịu đựng. Ánh mắt cậu run rẩy, nước mắt ở khóe mắt đã trực trào, phải khó khăn lắm mới kìm lại được.

Cậu chờ đợi suốt nửa tiếng với tâm trạng đứng ngồi không yên, cuối cùng Tư Diệu Thần cũng đã xuất hiện. Cậu ta đã tắm rửa xong xuôi, thay quần áo sạch sẽ rồi, nhưng trên người vẫn đâu đó thoang thoảng mùi tanh của máu, sắc mặt có phần trắng bệch, tinh thần uể oải mệt mỏi. Tư Diệu Thần dẫn cậu đến phòng của mình.

Vừa đóng cửa lại, nước mắt của Bạch Cô Tuyết lập tức ào ạt tuôn rơi. Suốt mấy năm nay cậu ta đều không hay khóc nữa, dòng nước mắt bất ngờ đó khiến Tư Diệu Thần chau mày hỏi:

"Lại bị bắt nạt nữa sao?"

Bạch Cô Tuyết lắc đầu, giọng nói hơi run rẩy: "Bọn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip