Chương 571
Bạch Cô Tuyết rũ mắt xuống:
"Cậu chưa từng nhìn thấy hình ảnh cậu ta bị người ta xách ra từ trong lồng dị thú với một cơ thể đầy máu đâu..."
Mục Tinh Thần:
"Tôi thấy rồi, tôi chính là vật thí nghiệm."
Bạch Cô Tuyết ngẩn người ra.
Mục Tinh Thần bật cười:
"Không phải tôi đã từng nói với cậu rồi sao? Ba tháng đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ, ba tuổi thì bị cha mẹ nuôi vứt bỏ, bốn tuổi lang thang, năm tuổi bị tên buôn người lừa gạt đem bán đi, sáu tuổi trở thành chuột bạch, bảy tuổi chạy trốn ra khỏi phòng thí nghiệm, tám tuổi lại lang thang, chín tuổi suýt chút nữa đã chết đói rồi... Cậu tưởng là tôi nói đùa với cậu sao?"
Cô rũ đồng tử xuống, không biết cô đang nghĩ đến điều gì mà lại khẽ cười:
"Tôi có lẽ còn ở chung một lồng với Tư Diệu Thần đấy."
"Cái gì?"
"Nhưng tôi lại may mắn hơn cậu ta một chút, tôi đã sớm chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm rồi, nếu không thì tôi đã là một 'cậu ta' tiếp theo... hoặc là... một vật ô nhiễm cấp cao khác?"
Bạch Cô Tuyết không nói gì nữa, hoặc là do không biết nên nói thế nào.
Tiếp đó, khóe miệng Bạch Cô Tuyết nở ra một nụ cười chế giễu:
"Trông thì xinh đẹp rạng rỡ nhưng thật ra bên dưới lớp quần áo ấy lại là làn da không có được mấy chỗ lành lặn. Tư Tương hoàn toàn không coi cậu ta như một con người, từ nhỏ, cậu ta đã bị nhốt trong lồng để chém giết với mấy con dị thú cấp cao. Chỉ cần khiến người ta có chút bất mãn là cậu ta sẽ không có cơm để ăn. Cậu ta chỉ là vì sống quá khốn khổ, mọi hành động đều không theo ý mình nữa."
Giọng nói của Bạch Cô Tuyết nặng trĩu tâm sự khiến cho chóp mũi người nghe cảm thấy cay cay:
"Tinh Thần, vận may của cậu ta không tốt, sinh ra đã rơi vào trong vũng lầy rồi."
"Những năm gần đây cậu ta không phản kháng, căm hận nhưng không đấu tranh, cậu ta mà vùng vẫy thì sợ lại càng chết nhanh hơn."
"Bởi vì nếu tôi buông tay thì có lẽ sẽ không có ai có thể đến kéo cậu ta lại nữa."
"Tôi không thể cứ thế từ bỏ cậu ta mà không giúp một tay."
Mục Tinh Thần im lặng trong chốc lát rồi đấm cho cậu ta một cái:
"Không nhìn ra được cậu lại thánh mẫu như vậy đấy."
Mục Tinh Thần:
"Cậu vẫn chưa biết chuyến đi này của chúng ta cụ thể là để làm cái gì đúng không?"
Bạch Cô Tuyết:
"Là Knossos, biết chứ, ngài là nguyên do làm bùng lên chiến tranh vật ô nhiễm vào mấy trăm năm trước rồi bị hoàng thất nghĩ cách để vây hãm lại ở cố đô liên minh. Bây giờ Tư Diệu Thần phải đến cố đô để thả tự do cho Knossos. Một khi chuyện này thành công thì có thể sẽ trực tiếp gây ra chiến tranh vật ô nhiễm lần thứ hai. Chúng ta đang đi để ngăn cản cậu ta lại."
"Nếu như chúng ta đến cố đô kịp thời trước khi cậu ta hành động."
Ánh mắt của cô trở nên sắc bén:
"Tôi có thể sẽ cho cậu một cơ hội để kéo cậu ta quay về, nhưng nếu như cậu ta không phối hợp hoặc đã thành công thì cho dù cậu ta có nỗi khổ gì, tôi cũng sẽ phải giết chết cậu ta."
Bạch Cô Tuyết im lặng trong chốc lát: "Cảm ơn."
"Cốc cốc."
Ngay sau đó, có người gõ cửa đi vào:
"Lão đại, đã có kết quả phân tích rồi."
Mục Tinh Thần gật đầu:
"Muốn đến xem thử không?"
"Được không?"
"Xem đi."
Hoặc Uyên cùng một vài đội viên đang ở trong phòng hội nghị tạm thời, màn hình ba chiều ở thành một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền