Chương 104 : Tự phạt ba chén
Hoàng Thành Nhân nghe vậy, màu đỏ tươi trong mắt cuối cùng cũng dần dần tiêu tán, nước mắt tuôn rơi đầy mặt, quỳ xuống đất, ba bái chín dập đầu với Tần Hà: “Hoàng Thành Nhân tạ đại ân cao nhân.”
“Ngươi phải nhớ kỹ lời ta nói, mười ngày sau là đại nạn của ngươi.” Tần Hà đứng lên, nhận lấy ba bái của nó. Hôm nay là ngày hoàng bì tử kết thúc số mệnh, ba ngàn công đức kéo dài thọ mệnh thêm mười ngày, còn có thêm một cái thân người.
“Hoàng Thành Nhân không dám cãi mệnh, cả gan hỏi danh hào cao nhân.” Hoàng Thành Nhân lại quỳ xuống dập đầu lần nữa.
“Bản tọa Thanh Ngưu Đại Tiên, ngươi đi đi.” Tần Hà vung tay áo một cái, ba ngàn công đức đánh lên thân Hoàng Thành Nhân.
Ngay tức thì, Hoàng Thành nhân biến thành một ông lão thấp bé, trên thân mặc áo xám, đầu đội khăn quấn đầu, khom người cúi đầu: “Đại ân của Tiên nhân, kiếp sau Hoàng Thành Nhân sẽ báo đáp.”
Nói xong liền quay người rời đi.
Mê vụ bao phủ Phủ trạch Lương gia cuối cùng cũng tán đi, bốn phía trở nên quang đãng.
Tần Hà nằm lại xuống ghế ngả, không nhịn được vỗ trán.
Ba ngàn công đức a!
Cứ như vậy cho đi!
Hiện tại, mỗi ngày Miếu Nhàn Vân cũng chỉ có mấy trăm công đức, hơn nữa còn đang giảm dần.
Tích góp mười ngày.
Đau lòng a.
Sau này bớt quản chuyện không đâu thì tốt hơn.
Hắn chỉ là một tên thợ thiêu thi, không thể phổ độ được chúng sinh, không thể sửa đổi nhân tâm cùng thế đạo này.
Năm bộ thi thể vẫn chưa cháy hết.
Đứng dậy cho thêm chút củi, Tần Hà lại tiếp tục nằm xuống.
Trên đầu, bầu trời được gột rửa, vầng trăng treo cao, đã sắp đến ngày rằm rồi.
Một canh giờ sau.
Năm thi thể lần lượt trở thành tro cốt, bởi vì chỉ là thi thể bình thường, vẫn chưa hoàn thành thi biến cùng hung biến, cho nên phần thưởng cũng rất bình thường.
Tất cả cho bảy năm đạo hạnh, ba năm nội kình, hai quả trái cây sức mạnh.
Hắn lật tay một cái, một quả trái cây sức mạnh xuất hiện trong lòng bàn tay, đưa lên miệng cắn một cái.
“Răng rắc”
Vị dâu, vừa ngọt ngào vừa giải khát.
...
Đến khi thi thể hoàn toàn đốt xong đã là nửa đêm canh ba.
Tần Hà tắt lửa, đi ra Lương Phủ.
Kết quả vừa nhìn, khá lắm, ngoại trừ lão quản gia, toàn bộ đám người Lương gia ô ương ô ương kia đều không thấy.
“Đại tiên, yêu tà kia….” Lão quản gia theo bản năng liếc mắt nhìn về phía gia trạch bên trong.
“Giải quyết xong, gia trạch này của ngươi đã sạch sẽ.”
“Cảm tạ Đại tiên, cảm tạ Đại tiên!” Lão quản gia vui mừng quá đỗi, liên tục khom người.
“Lão gia nhà ngươi đâu?” Tần Hà hỏi.
“Lão gia nhà ta… Ông ấy, ông ấy mấy ngày nay bị lo lắng hãi hùng, lại không biết Tiên nhân đi ra lúc nào, cho nên đã đi quán trọ trước.” Lão quản gia lộ vẻ hổ thẹn.
“Phải không.”
Tần Hà liếc ông ta một cái.
Lương Thế Kiệt đã tính toán rõ ràng.
Nếu như Tần Hà trị được Hoàng Thành Nhân, chắc chắn là Hoàng Thành Nhân sẽ kể ra chuyện xấu ông ta “nói chuyện không giữ lời”, như vậy ông ta không có mặt mũi gặp người.
Nếu như Tần Hà không thể trị được Hoàng Thành Nhân, vậy thì càng không cần phải đợi.
Chắc chắn là chết.
“Lão gia nhà ngươi, không phúc hậu a.” Tần Hà nói ẩn ý.
“Lão gia ta, cái này, ta, thật có lỗi, Đại tiên.” Vẻ mặt lão quản gia lập tức càng thêm hổ thẹn.
“Thôi, việc đã giải quyết xong, đừng quên thực hiện lời hứa của ngươi là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền