Chương 107 : Thuật lột da
Cùng lúc đó, Phi Ngư Vệ.
Vài tên quan sai Phi Ngư Vệ khiêng một bộ thi thể phủ vải liệm đến trước cửa phòng.
“Chuyện gì vậy?”
Giọng nói của Thẩm Luyện vang lên, hắn ta đang đứng trên thang, quay lưng về phía cửa, dưới ánh nến, cái bóng hắn ta bị kéo ra thật dài.
Bên cạnh là một loạt các kệ sách trưng bày đủ mọi loại sách, những kệ sách cao chiếm phần lớn diện tích nơi này.
Hàng sách cao nhất cần phải đứng lên mấy nấc thang mây mới có thể lấy được, trông rất hùng tráng.
“Khởi bẩm Chỉ huy sứ, Thiên hộ đại nhân, đồng tiền Thiên mệnh lại xuất hiện.” Một tên Bách hộ chắp tay bẩm báo.
Động tác lật sách của Thẩm Luyện chợt dừng lại, vài giây sau, hắn ta mới tiếp tục lật sang trang.
Quý Thành Lương tiến lên phía trước, chậm rãi vén vải liệm trên thi thể lên, hiển lộ ra một khuôn mặt máu thịt be bét, những giọt máu khô lại thành những hạt màu đen bám ở trên khuôn mặt, trông tựa như là da cóc, khiến cho người ta ghê sợ.
“Thi thể này phát hiện ở đâu?” Quý Thành Lương hỏi.
“Bẩm Thiên hộ, thi thể được phát hiện ở thành nam, thân phận là một tên lính canh ngục, bị tập kích vào lúc đi tiểu đêm, sau khi phát hiện ra đã lập tức đưa đến chỗ chúng ta.” Bách hộ nhanh chóng trả lời.
“Mang đi đi, đưa đến thiêu thi đường.” Quý Thành Lương phất tay, đến khi mấy tên quan sai khiêng thi thể đi xa, hắn ta nhịn không được nghiến răng nghiến lợi nói: “Hôm nay cũng không phải là trăng tròn, bọn chúng lại dám xem thường Phi Ngư Vệ.”
“Không thể kháng lại thì tức giận cũng chẳng có ích gì.” Ngữ điệu của Thẩm Luyện rất bình thản.
Vẻ mặt của Quý Thành Lương trở nên khó coi, lại không nói được nửa câu phản bác.
Cho dù là Phi Ngư Vệ cũng có vài nơi không dám đụng tới.
Ví dụ như, Hoàng Cung.
Khi trong Hoàng Cung xuất hiện kẻ gian ác, Phi Ngư Vệ cũng bất lực.
“Chỉ huy sứ, chuyện này chúng ta nên ứng đối như thế nào?” Quý Thành Lương hỏi.
“Đem toàn bộ số đồng tiền Thiên mệnh đã thu thập được ném vào thành đông.” Đến lúc này Thẩm Luyện mới quay người lại nhìn về phía Quý Thành Lương, trong mắt hắn ta lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Ngài định đánh động đến hắn?”
Sắc mặt Quý Thành Lương đại biến, nói tiếp: “Nhưng chúng ta không biết rõ vị kia, chúng ta….”
“Đánh cược một lần.” Thẩm Luyện nói.
.....
Lò hỏa táng.
“Bành!”
Một thứ toàn thân găm đầy đinh trấn thi nặng nề rơi vào lò đốt xác.
Khiến đại vương bát đang ngủ gật giật mình kêu lên.
Đại vương bát mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy Tần Hà đang từ nóc nhà tuột xuống.
“Gia, đây là kẻ nào vậy?” Đại vương bát tò mò hỏi.
Ban nãy Tần Hà vừa trở lại phòng thiêu thi, không nói câu nào đã vội vội vàng vàng đi ra ngoài.
“Kẻ xấu.”
Tần Hà trả lời một câu diễn tả từ vô cùng chính xác lại vừa mơ hồ, nói tiếp: “Mở lò, tranh thủ đốt xong trước khi trời sáng.”
“Chỉ còn một canh giờ nữa thôi.” Đại vương bát nhắc nhở.
Gần đây đốt vài bộ thi thể, nó đã có kinh nghiệm.
Thi thể bình thường thì cần khoảng hai canh giờ, thi thể tương đối hung thì sẽ kéo dài thêm nửa canh giờ, nếu như không ngừng thông gió, có thể rút ngắn bớt nửa canh giờ, nhưng rõ ràng là tăng tốc độ thì cần tiêu hao rất nhiều thể lực.
Đương nhiên cũng phải xem hình thể, còn có một lò đốt bao nhiêu bộ, số lượng càng nhiều thì dĩ nhiên, tốc độ lại càng chậm.
Trước mắt cách hừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền