Chương 109 : Ăn cướp đi đầy đường
Nơi xa, gã ăn mày đang đứng ở dưới một góc tường gặm bánh.
Màn thầu bột tạp vừa cứng lại vừa đắng chát, gã ăn mày ăn bị nghẹn đến mắt trợn trắng, vội vàng tự vỗ ngực cuối cùng mới ho ra được, nhưng cũng khiến cho miếng bánh trong miệng bắn luôn ra ngoài.
Gã ăn mày vội vàng tiến lên nhặt lấy miếng bánh, chẳng thèm bận tâm đến bụi đất dính trên đó, bỏ cả vào trong miệng.
Khi gã nhặt lấy miếng bánh thì đột nhiên nhìn thấy một đôi chân.
Giày vải bố bình thường, giày là giày mới, nhưng chỗ đầu ngón chân rõ ràng đã bị mài mỏng, chẳng bao lâu nữa sẽ thủng ra.
Ngẩng đầu nhìn lên, gã ăn mày thấy rõ ràng dáng vẻ của người này.
Mặc áo gai vải thô gọn gàng sạch sẽ, đôi mắt sáng ngời đang nhìn thẳng vào gã.
Theo bản năng, gã ăn mày giấu nửa cái bánh màn thầu còn lại ra sau lưng, không nói một câu, co người lui về phía sau tỏ vẻ đề phòng.
“Ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi nhặt được đồng tiền kia ở đâu không?” Tần Hà ngồi xổm xuống.
Gã ăn mày nhìn Tần Hà với ánh mắt dò xét, vẫn không mở miệng nói chuyện, gã ta còn âm thầm cầm lấy một cục đá ở sau lưng.
“Ngươi nói cho ta, ta cho ngươi cái này.” Tần Hà cười cười, móc một cái màn thầu từ trong túi ra.
Cái bánh trắng hơi có chút ngả vàng kia khiến cho gã ăn mày phải nuốt nuốt nước miếng, gã không tin tưởng, hỏi lại: “Ngươi… Thật sự có thể cho ta sao?”
“Chỉ cần ngươi chịu trả lời.” Tần Hà gật đầu.
Đôi mắt gã ăn mày vẫn nhìn chằm chằm vào cái màn thầu trong tay Tần Hà nhưng vẫn không nói chuyện.
“Ngươi ăn trước đi.” Tần Hà đưa màn thầu cho gã.
Gã ăn mày hơi chần chờ một chút rồi vội vàng giật lấy cái màn thầu trong tay Tần Hà, lập tức há miệng gặm, ăn như hổ đói.
Hai ba miếng, một cái màn thầu đã bị gã ta nuốt xuống bụng, ngay cả mảnh vụn dính trên tay cũng bị liếm sạch sẽ.
Ăn xong, gã lại nhìn về phía Tần Hà, nói: “Một… Một cái nữa.” Gã ta nhìn thấy cái túi đựng màn thầu của Tần Hà căng phồng, hiển nhiên là còn có rất nhiều.
“Được, nhưng mà ngươi phải trả lời ta trước đã.” Tần Hà cũng không tức giận, lại từ trong túi lấy ra một cái màn thầu nữa.
Gã ăn mày liếm liếm khóe miệng, lúc này mới nói: “Đồng tiền đó ta nhặt được ở một khe đá trong ngõ, hôm nay ta đã nhặt được hai cái đấy.”
Nói đến câu cuối, gã ăn mày còn hơi dương dương đắc ý.
Mí mắt Tần Hà hơi giật một cái, đêm nay trăng tròn, đây là đang muốn kiếm chuyện a.
Một gã ăn mày trong vòng một ngày nhặt được liên tục hai đồng tiền lấy mạng, Tần Hà cũng không cho rằng là do gã may mắn.
Nếu là một kẻ may mắn, gã đã không phải luân lạc đến tình cảnh phải đi ăn mày như vậy.
“Đồng tiền còn lại ngươi nhặt ở đâu, mua cái gì rồi?” Tần Hà hỏi tiếp.
Lúc này chỉ thấy gã ăn mày xòe tay ra, ngoắc ngoắc.
Tần Hà không nói gì đưa màn thầu trong tay cho gã.
Gã ăn mày hai ba miếng gặm xong, nói: “Nhặt trên đường cái ở đông thành, nhặt được lúc ta đi tiểu, cũng là dùng để mua màn thầu, nhưng là ở một cửa hàng khác.”
Tần Hà đứng lên, xem ra đêm nay sẽ rất náo nhiệt.
Khá thú vị đây, vừa mới định là cứ tính như vậy, kết quả lại có chuyện tới.
Không tham dự một chút thì quá đáng tiếc, cơ hội tốt như vậy nha.
Quyết định chủ ý,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền