Chương 63 : Thanh Ngưu Đại Tiên
“Tất cả các ngươi ….. đều là bị uy hiếp?” Tần Hà biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.
“Thiên chân vạn xác, cao nhân minh xét.”
“Đúng đúng đúng, chúng ta đều là bị Dơi Vương uy hiếp, bị uy hiếp.”
“Dơi Vương hại chết chúng ta a!”
Tào Hắc Tử cùng đám sơn tặc gật đầu như gà mổ thóc, chỉ sợ mình gật chậm nửa nhịp sẽ bị giết chết.
“Ừm, như vậy, nói cách khác là hành động của Dơi Vương không hề liên quan đến các ngươi?” Tần Hà lại hỏi.
“Tuyệt đối là không hề liên quan, tuyệt đối không liên quan!”
“Chúng ta đều là do bị bức bách cả.”
Cả đám tiếp tục gật đầu.
“Tốt.”
Tần Hà lộ ra nụ cười được như ý, chỉ vào từng cái rương gỗ ở trong góc tường, nói: “Như vậy cũng có nghĩa là số bạc này cũng không liên quan gì với các ngươi, đúng không?”
Tào Hắc Tử: “........”
Đám sơn tặc: “.......”
“Nói đi!”
Tần Hà hơi híp mắt lại.
Chân hơi chấn nhẹ, phiến đá lát nền màu đỏ tươi như máu lập tức bị rạn nứt trong chớp mắt.
Đá vụn văng lên bắn thẳng vào mặt Tào Hắc Tử, khiến hắn sợ hãi rụt cổ lại.
Nội kình này thật là kinh khủng!
“Đúng đúng đúng, không liên quan gì đến chúng ta.”
Tào Hắc Tử lại gật đầu như gà mổ thóc, trong lòng thì lại đang rỉ máu.
Đây là số tiền tài mà hắn ta đã phải rất vất vả chịu nhịn cái sự nóng nảy càng ngày càng lớn của Dơi Vương mới gom góp được.
Nó cứ như vậy mà rời xa mình một cách dễ dàng như thế, phất phất tay áo, không có chút luyến tiếc nào.
“Các ngươi thì sao?”
Tần Hà lại nhìn về phía đám sơn tặc.
Đám sơn tặc nghe thấy Tào Hắc Tử đểu đã nói như vậy, còn có thể nói gì nữa.
Của ngươi, đều là của ngươi.
Tần Hà rất hài lòng, đi đến góc tường vỗ vỗ cái rương gỗ.
Bên trong chứa đầy trắng, vàng, tròn, tất cả đều là vàng bạc châu báu, chừng bảy, tám rương lớn.
“Thật ra thì ta cũng không có hứng thú với vàng bạc cho lắm, nếu như các ngươi giúp ta làm một việc, ta có thể lấy số vàng bạc này ban thưởng cho các ngươi.” Tần Hà cuối cùng cũng lộ ra đuôi cáo.
Tào Hắc Tử nghe vậy, chỉ cảm thấy thất vọng và bất ngờ đều đến quá đột ngột.
Vàng bạc vừa mới mất đi, qua trong giây lát lại đã có cơ hội ban thưởng quay về.
Đương nhiên là Tào Hắc Tử luôn miệng nói đồng ý.
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi, Tào Hắc Tử mưu tính bận việc một trận như vậy, chính là vì bạc.
Số bạc lớn như vậy, đủ để tiêu nhiều năm.
Còn về việc Tần Hà có nuốt lời hay không?
Tào Hắc Tử đã không bận tâm nhiều như vậy.
Đã có nhiều sơn tặc chết ở nơi đây, cái giá bỏ ra không nhỏ.
Nếu lần này không thể lấy lại được số bạc này, sau này Tào Hắc Tử hắn ta sẽ không còn địa vị gì ở trên giang hồ nữa.
Tào Hắc Tử chỉ có thể đánh cược một lần, hy vọng là tên cao thủ này có thể nói chuyện giữ lời, nếu không hắn ta cũng không còn đường để đi.
Tiếp đó Tần Hà liền nói đến chuyện muốn làm.
Chuyện gì?
Đương nhiên là chuyện tích tụ công đức rồi, đã đổi chủ, muốn tích tụ công đức như thế nào còn không phải cứ tích tụ như thế ấy à.
Tào Hắc Tử nghe xong, vỗ đùi cam đoan sẽ làm tốt việc này.
Nghề cũ, hắn ta có 100 lòng tự tin.
Sau khi hai người thì thầm một hồi, Tào Hắc Tử đi ra sân bắt đầu bận rộn, oanh oanh liệt liệt mang theo một nhóm người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền