Chương 362
Nhóm Khương Vũ vốn đã tụt lại phía sau từ trước, lại có Oscar đi cùng, may mà không bị đám đông cuốn vào.
Lúc gần đến chân núi, trận động đất thứ ba bất ngờ ập đến.
Cả thung lũng rung chuyển, vang vọng tiếng gầm gào dữ dội.
Nhưng phía sau là những tảng đá khổng lồ đang lăn xuống, mặt đất vẫn còn rung lắc không ngừng.
Một người lính cầm loa hét lớn:
"Chạy mau! Núi lở rồi!"
Tiếng hét ấy như một phát lệnh, khiến đoàn người phía sau bắt đầu chen lấn xô đẩy. Có người bị đẩy ngã xuống đất, nhưng giữa lúc hỗn loạn như vậy, chẳng ai kịp để ý.
Họ chỉ còn cách hết sức cẩn trọng, gắng sức chạy về phía trước.
Phía trước Hạ Chu, có người vì hoảng loạn mà đẩy cả đồng đội xuống khe núi chỉ để mở đường sống cho mình.
Bóng đêm rối loạn, ai cũng chỉ nghĩ đến bản thân.
Hạ Chu không nói không rằng, cúi xuống cõng Khương Vũ lên lưng.
Lâm Dã liếc nhìn Lâm Gia:
"Có cần tôi cõng cô luôn không?"
"Cậu chạy nhanh lên đi!"
Lâm Gia túm lấy vạt áo của anh ta, kéo người lao vút đi, động tác dứt khoát chẳng hề chậm trễ.
Còn Dư Sâm Sâm thì khỏi phải lo, cô ta đã cùng Osca chạy băng băng về phía trước từ lúc nào rồi, bỏ xa cả đám người phía sau.
"Em à, nhắm mắt lại nào."
Dù không nhìn thấy gì rõ ràng, nhưng vừa nghe tiếng Hạ Chu gọi, Khương Vũ theo phản xạ liền nhắm mắt lại.
Đến khi cả nhóm vừa bò vừa chạy tới được đoạn đường lớn trên núi, trước mắt họ chỉ còn lại một vùng đổ nát hoang tàn.
Đội quân sơ tán đầu tiên đã kịp dựng lều trên quảng trường, bật đèn sáng trưng.
Mọi người lảo đảo lần theo ánh sáng mà tiến gần tới quảng trường. Ít ra cũng giúp những người đến sau tìm được phương hướng.
Khương Vũ ôm cổ Hạ Chu, giọng trầm trầm:
"Anh có mệt không? Em có thể xuống tự đi được rồi."
"Đừng nhúc nhích. Em nhẹ như không ấy, nhẹ hơn lúc bọn anh huấn luyện nữa."
Hạ Chu vừa nói vừa siết nhẹ cánh tay.
Khương Vũ không lên tiếng nữa, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào lưng anh.
Cả nhóm theo dòng người chạy nạn tiến vào quảng trường, nơi này đã dựng lều tạm đủ kiểu, các chiến sĩ đội đèn pin trên đầu, vẫn đang không ngừng lục tìm người sống sót trong đống đổ nát.
Họ chọn đại một chiếc lều trống rồi tạm thời nghỉ lại.
Một tia chớp xé ngang bầu trời.
Tiếng sấm rền vang không dứt.
Trời bắt đầu mưa.
Cơn mưa đổ xuống rất nhanh.
Thành phố này đã nửa năm chưa có lấy một giọt mưa, vậy mà trong đêm thiên tai giáng xuống, trời lại mưa như trút nước. Mưa gió sấm chớp càng khiến công tác cứu hộ thêm phần khó khăn.
Gió rít từng cơn, sấm chớp đan xen không dứt.
May là Khương Vũ và mọi người vẫn còn quần áo, có hai chiếc chăn mỏng mùa hè. Những người khác thì thật sự chẳng còn gì, chỉ biết co ro run rẩy trong lều.
Khương Vũ mơ mơ màng màng, tựa vào lòng Hạ Chu, tiếng mưa rơi bên ngoài khiến người cô cảm thấy nặng nề, khó chịu vô cùng.
Bất ngờ, một bàn tay áp lên trán cô.
Hạ Chu cau mày:
"Em à, em hơi sốt rồi."
"Vậy à..."
Khó trách người cứ mệt mỏi đến vậy.
Cô đưa chiếc balo hai quai đặt giữa hai người, bên trong là một ít vật dụng cứu hộ đã được chuẩn bị từ trước.
"Em để cái này ở đây, nếu lát nữa em mơ màng không còn tỉnh táo, thì ít ra mọi người vẫn còn đồ mà dùng."
Khương Vũ đã suy nghĩ xong rồi, chuyện về không gian chứa đồ cũng không cần che giấu nữa. Trong tình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền