ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 363

Trong lều tối om. Khi tìm thuốc, Hạ Chu đã bật đèn pin khẩn cấp, rọi sáng cả không gian chật hẹp ấy.

"Cậu mang cả đèn ra nữa à."

Lâm Gia nhìn sang, hơi cau mày.

"Ừm." Hạ Chu nhẹ giọng đáp, không giải thích gì thêm mà chỉ nói:

"Trong này còn ít nước và bánh lương khô, mọi người chia nhau đi."

"Được."

Lâm Gia nhận lấy balo, là loại ba lô leo núi cỡ lớn, cầm trên tay thấy nặng trịch. Lúc nãy... có ai đeo balo sao? Hình như Dư Sâm Sâm có một cái, giờ đang bị Oscar gác móng lên. Cô ấy chắc chắn, Khương Vũ không thể nào mang nổi cái túi này từ trường đến giờ.

Từ lúc bắt đầu sơ tán đến tận bây giờ, mọi chuyện lướt qua đầu cô ấy như một cuốn phim tua nhanh. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Lâm Gia xoay chuyển cực nhanh, trong lòng dần hình thành một suy đoán khó tin. Nhưng cô ấy không nói gì cả. Chỉ yên lặng lấy ít đồ chia cho Lâm Dã và Dư Sâm Sâm.

"Cảm ơn, tôi còn chút đồ ăn."

Dư Sâm Sâm khẽ nói.

"Cứ cầm đi, Oscar cũng cần ăn nữa mà."

Lâm Gia thấy trong balo vẫn còn nhiều, nên chỉ chia một ít cho mỗi người. Dù gì thì Dư Sâm Sâm cũng đã liều mình dẫn Oscar tìm được nhóm họ trong tình thế hiện tại, như vậy đã là một người bạn hiếm hoi rồi.

Dù gì phần lớn vật tư cũng là do cả nhóm cùng nhau thu thập, có lưu trong không gian của cô thì cũng là một phần của mọi người.

"Tiểu Vũ không sao chứ?"

Lâm Gia vốn đã để ý thấy Khương Vũ có vẻ không ổn.

"Hơi sốt nhẹ, đã uống thuốc rồi."

Hạ Chu siết chặt cánh tay, ôm người trong lòng chặt thêm chút nữa. Hạ Chu không nói gì, chỉ nhanh chóng lục tìm thuốc hạ sốt và chai nước, rồi đút cho cô uống.

Những người còn lại nghe vậy mới yên tâm, ánh mắt lo lắng dần thu lại.

Trong lều chỉ có năm người và một con chó. Cũng vì có Oscar ở đây mà không ai dám lại gần, xung quanh gần như trống trải.

"Không biết anh Bạch và Lục Trạch Xuyên thế nào rồi..."

Lâm Dã hiếm khi để lộ vẻ u sầu, lúc này cũng khẽ thở dài.

"Anh Bạch chắc đi theo nhóm bên viện nghiên cứu, đã sơ tán đợt đầu rồi. Còn Lục Trạch Xuyên ở nông trường, nơi đó không có cao ốc, có khi lại an toàn hơn."

Lâm Gia vừa nói xong, lại cảm thấy có gì đó không ổn. Dù không có cao tầng thật, nhưng khu nông trường ấy lại nằm sát sườn núi... Lỡ có sạt lở thì rất nguy hiểm.

"Hy vọng họ vẫn bình an."

Dư Sâm Sâm khẽ lẩm bẩm. Quân số vốn đã không nhiều, trận động đất hiếm gặp này khiến việc cứu trợ càng thêm khó khăn.

Ngoài kia trời vẫn không ngớt mưa, từ mưa nhỏ dần thành mưa lớn. Chỉ cần đứng gần cửa lều đã nghe rõ tiếng nước chảy rào rào, hoàn toàn không nhìn rõ được cảnh tượng bên ngoài. Bên trong lều cũng bắt đầu thấm nước, gió lạnh lùa vào khiến ai nấy đều rùng mình. Giữa mùa hè mà lại rét căm căm như cuối thu.

Trận mưa ấy kéo dài suốt đêm, đến tận khi trời sáng mới dần nhỏ lại. Mặt trời ló dạng sau tầng mây, chiếu lên mặt đất vẫn còn đầy bùn nhão và nước đọng.

Lâm Dã không thể ngồi yên được nữa, đứng phắt dậy.

"Tôi muốn ra ngoài giúp đội cứu hộ."

"Tôi đi với cậu."

Lâm Gia đã sớm thấy ngột ngạt, ra ngoài vừa để giúp đỡ, vừa để xem tình hình thế nào.

"Tôi cũng..." Dư Sâm Sâm định đứng lên.

"Cô ở lại trông Oscar đi. Chắc chắn lát nữa sẽ có thêm người đến đây lánh nạn. Oscar có thể bảo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip