ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 393

Từ sau khi tách khỏi đội quân, ba chiếc xe không còn đi liên tục ngày đêm. Tối hôm đó, cả nhóm quyết định dừng chân ở đầu phố của một thị trấn nhỏ để nghỉ ngơi. So với Lạc Thành, nơi đây còn tan hoang hơn nhiều. Một vài con đường sụt lún nghiêm trọng, để lộ những hố sâu hoắm giữa lòng phố.

Đêm xuống, vì không rõ tình hình phía trước, họ sẽ dừng lại nghỉ ngơi tại chỗ. Để phòng trường hợp bị lũ xác sống vây bất ngờ, mỗi đêm đều phải phân công người canh gác.

Xe của Lục Trạch Xuyên chở theo ba chú đầu trọc, ông bà Lục cùng với Dư Sâm Sâm và Oscar.

Xe của Giang Yến Yến có ba mẹ cô ấy, dì cả bên ngoại, Cổ Du Du và cậu út.

Tính sơ sơ, đội của họ cũng đã lên đến hai mươi người, bao gồm cả Tiểu Tùng.

Trước lúc mặt trời lặn, mọi người cùng nhau nhóm lửa nấu cơm. Khương Vũ, Lâm Gia và bà Lục cùng vài người khác vào khu đổ nát trong thị trấn nhặt củi khô để đốt.

Khương Vũ khoác áo mưa, tay đeo găng cẩn thận.

"Nơi này chắc không còn ai đâu nhỉ."

Lâm Gia liếc nhìn cô, nhỏ giọng hỏi:

"Người thì chắc không có, nhưng ai mà biết có xác sống không. Này, sao cậu không gom hết củi vào không gian luôn đi cho nhanh?"

"Cậu nghĩ tôi là thần tiên à? Gom sạch chỗ này, người khác nhìn vào không sợ chết khiếp à?"

Khương Vũ bất đắc dĩ thở dài:

"Hơn nữa củi ở đây ẩm ướt, nếu cho vào không gian thì tôi phải giữ ẩm nguyên trạng. Chi bằng cứ chất lên xe của chú Lục, từ từ phơi khô còn hơn."

Lâm Gia thở dài:

"Thế thì đành nhặt từng chút một vậy, coi như tập thể dục."

Khương Vũ kéo ra một thanh gỗ từ trong đống đổ nát, ai ngờ sau lớp gỗ mục lại lộ ra một đôi mắt trắng dã.

"... Hú hồn."

Khương Vũ co rút khóe miệng, hít sâu một hơi.

"Gì vậy, gì vậy?"

Lâm Gia thò đầu qua, vừa nhìn liền cau mày:

"Không biết là người hay xác sống nữa, mục nát gần hết rồi."

"Chắc là người. Nếu là xác sống thì tình trạng phân hủy còn ghê hơn thế này."

Khương Vũ ôm thanh gỗ lùi lại, dù đã đeo khẩu trang mà mùi hôi thối vẫn len lỏi chui vào mũi.

Nhặt gần đủ, hai người quay về ăn cơm. Những người khác cũng gom được khá nhiều củi, chồng thành đống to.

Trong lúc đó, Dư Sâm Sâm vừa xoa đầu Oscar vừa thì thầm:

"Lạ ghê, tối qua Oscar lại không sủa sớm báo động như mọi khi."

Oscar hơi ngẩng đầu, ánh mắt tỏ vẻ tận hưởng, hoàn toàn không tỏ ra hoảng loạn vì chuyện xảy ra tối qua.

Khương Vũ cũng thấy kỳ lạ.

"Nhưng lúc còi vang lên thì nó lại sủa."

Oscar vốn thính mũi, khả năng phát hiện mối nguy còn nhạy hơn cả chó bình thường. Đám xác sống áp sát như vậy, lẽ ra nó phải nhận ra đầu tiên mới đúng.

Dư Sâm Sâm vừa vỗ vỗ đầu nó vừa dạy bảo:

"Lần sau mà gặp tình huống như hôm qua, nhớ báo chị trước nhé."

Oscar mở to mắt nhìn đầy khó hiểu. Chẳng phải chủ nhân từng nói buổi tối không được làm ồn sao? Đúng là khó chiều thật đấy. Oscar lắc đầu, bỏ lại sau lưng tiếng lải nhải của Dư Sâm Sâm rồi lững thững đi tìm chỗ nằm nghỉ.

Dư Sâm Sâm: "..."

Đang nấu nướng, bà Lục bỗng quay người ho liên tục.

"Khụ khụ khụ..."

Thấy vậy, Khương Vũ lấy thuốc cảm đưa qua:

"Dì bị cảm rồi đấy, phải giữ gìn sức khỏe chứ."

"Cảm ơn con."

Bà Lục đón lấy, nở một nụ cười nhợt nhạt, sắc mặt cũng trắng bệch. Khương Vũ vẫn cảm thấy tình trạng của bà ấy không ổn. Từ nhỏ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip