Chương 394
Bên ngoài trời vẫn lất phất mưa, ánh chiều tắt dần khiến mọi thứ trở nên âm u, càng khiến người ta cảm thấy bất an.
Bên trong, mọi người lặng lẽ ăn cơm, không ai nói gì thêm.
"Đêm nay chúng ta có cần trực canh không?"
Khương Vũ ăn chậm, còn nhiều thắc mắc. Trong khi người khác gần như ăn xong hết, bát cô vẫn còn hơn nửa.
"Chút nữa sẽ dựng lều bên ngoài."
Hạ Chu trả lời.
Mưa lúc này không lớn, chỉ cần có lều và túi ngủ là đủ ấm. Hoàn toàn có thể ngủ ngoài trời mà không sợ lạnh.
"Lều trong suốt phải không? Như thế mới dễ quan sát bên ngoài. Em muốn ở thử ghê!"
Nếu không phải đang sống giữa thời kỳ tận thế, thì chuyến hành trình này giống một chuyến dã ngoại hơn là chạy nạn. Nghĩ đến đó, tâm trạng Khương Vũ lại thấy hào hứng hẳn.
Trong lúc đó, bà Lục lại cố nén ho vài tiếng, nhỏ nhẹ đến mức hầu như không ai nghe thấy, rõ ràng là đang cố giấu bệnh với mọi người.
Cô thật sự không đồng tình với kiểu "cố quá thành quá cố" như bà Lục, đang bệnh mà vẫn cố làm việc nặng cho mọi người. Có đôi khi, sự hy sinh âm thầm mà người ta nghĩ là cảm động, lại dễ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều. Cô không phải người hay lo chuyện bao đồng, chỉ là không muốn bệnh nhỏ cứ thế kéo dài rồi thành chuyện lớn.
Nhưng cô chưa kịp nói gì thì bà Giang đã bước tới:
"Chị mau mặc thêm đồ, về xe nghỉ đi. Lỡ chưa tới vùng núi đã đổ bệnh nặng thì khổ."
"Có cần nghiêm trọng vậy không... Đừng nói với mấy người khác đấy."
Bà Lục xua tay, cố ra vẻ bình thường.
Thế nhưng Khương Vũ vừa quay người đã kể lại tình hình cho Lục Trạch Xuyên, dặn anh ấy nhớ nhắc mẹ uống thuốc đúng giờ.
Lục Trạch Xuyên nghe xong thì lập tức sốt ruột, vội vàng chạy đi:
"Tôi đã bảo mà, tối qua có nghe thấy tiếng ho, hỏi thì bà ấy cứ chối không nhận."
Hạ Chu lúc đó lại sờ trán Khương Vũ, thấy cũng may do mặc áo mưa nên người vẫn khô ráo.
"Còn dám nói người khác, chính em cũng nên quay lại xe nghỉ ngơi đi."
Không nói nhiều, Hạ Chu kéo thẳng cô về xe, nhét vào trong như đuổi trẻ con đi ngủ.
Cơm tối là Hạ Chu bê vào giúp.
Khương Vũ nhìn nồi cơm lớn, cơm và thức ăn trộn lẫn vào nhau thành món "nồi hầm kỳ diệu" nếm thử một miếng, hương vị lại khá ổn.
"Thế nào? Nếu ăn không quen thì lấy nồi lẩu tự nấu trong không gian ra."
Hạ Chu ngồi bên cạnh hỏi.
"Lẩu tự nấu tuy ngon nhưng không bổ bằng cái này đâu. Thật ra cũng giống cơm tập thể, ăn hoài sẽ quen."
Khương Vũ không hề tỏ ra khó chịu, dù sao kiểu bữa ăn như thế này chắc còn kéo dài dài, tốt nhất là nên tập thích nghi sớm.
"Không phải trong không gian của tụi mình còn thịt sao?"
Hạ Chu nhắc khéo.
"À đúng rồi, còn heo mập, gà mập, thỏ mập... Nhưng mà em không nỡ ăn."
Khương Vũ chu môi, vẻ mặt u sầu, như thể ăn một miếng là mất đi một người bạn.
"Em nghĩ xa thế làm gì, trước mắt vẫn phải ăn no đã chứ."
Hạ Chu cười khẽ, liếc nhìn cô đầy bất lực.
Khương Vũ nhíu mày:
"Anh nói xem, dưới lòng đất có trại chăn nuôi không? Nếu không có thì bọn họ ăn gì sống? Chẳng lẽ suốt ngày ăn bánh quy nén? Vậy chắc em chịu không nổi quá một ngày."
Hạ Chu cong môi:
"Chắc chắn phải có. Không chừng họ đã xây dựng được hệ sinh thái riêng rồi. Nếu không thì đâu cần chuẩn bị lâu như vậy."
Nghe anh nói vậy, Khương Vũ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền