ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 396

Hành trình hôm nay phải đi một đoạn đường núi khá dài.

Bây giờ là tháng mấy rồi nhỉ... Hình như đã cuối năm, nhưng cảnh vật ngoài kia lại hoàn toàn chẳng giống mùa đông chút nào. Thật ra cũng chẳng có gì đáng để ngắm, núi non một màu vàng đất, không có lấy một vệt xanh. Thỉnh thoảng còn bắt gặp những mảng đất đá nhỏ trượt xuống sườn núi. Đường đi không dễ, nếu gặp sạt lở là phải vòng lại đường khác.

Đúng sáu giờ, đoàn xe xuất phát. Vì Hạ Chu vừa trực đêm nên đang tranh thủ nghỉ ngơi. Ngược lại, Khương Vũ đã ngủ đủ, tinh thần phơi phới, hào hứng ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.

"Phía trước có một đường hầm, mọi người cẩn thận."

Tiếng Lục Đào vang lên từ bộ đàm.

Khương Trì nhanh chóng mở bản đồ, đáp lại ngay:

"Đường hầm dài ba cây số, bên trong không rõ tình hình, cần dừng xe kiểm tra."

"Rõ!" Bên kia cũng lập tức phản hồi.

Thật ra Khương Trì đã cố tránh đi qua những đoạn có hầm rồi, nhưng bản đồ không đủ chi tiết, không có định vị chính xác nên thi thoảng vẫn đi sai. Khương Trì lo lắng trận động đất lớn trước đó có thể đã khiến hầm bị sập. Bên trong lại hẹp, khó quay đầu nếu xảy ra chuyện.

"Nếu không qua được thì sao? Mình có phương án B không?"

Khương Vũ hỏi.

"Có. Quay lại đường cũ khoảng hai mươi cây số, rồi đổi hướng khác."

Tới cửa hầm, mọi người dừng xe.

Hạ Chu vốn đang nghỉ, nhưng ngay khi xe dừng lại liền mở mắt ngay.

"Anh ngủ rồi hả?"

Khương Vũ hỏi.

"Ngủ rồi."

Anh xoa nhẹ đầu bạn gái, rồi cùng những người khác xuống xe.

Trước đó, những người khác ăn xong thì mỗi người tự động dọn dẹp bàn ăn và chuẩn bị hành lý bên ngoài.

Cửa hầm tối om, không ai biết bên trong có gì đang chờ đợi.

"Ba cây số á? Vậy thì phải đi bộ bao lâu mới hết?"

Khương Vũ vừa bước xuống đã lầm bầm than vãn.

Hạ Chu nhắc:

"Trong không gian vẫn còn mấy cái xe đạp mà, lấy ra để phòng."

"À ha, đúng rồi."

Khương Vũ liếc nhìn anh, thầm nghĩ: đầu óc bạn trai mình cũng khá lanh.

Tranh thủ lúc người của các xe khác chưa tới, cô len lén đưa hai chiếc xe đạp gấp ra khỏi không gian chứa đồ, giả bộ như vừa lấy từ trong xe ra.

Sau khi bàn bạc, ông Lục cùng một người chú đi vào trước để thám thính tình hình.

Cả hai chuẩn bị đầy đủ đèn pin và vũ khí, rồi đạp xe tiến vào đường hầm.

Xe đạp gấp hơi nhỏ với người lớn, trông hai người họ cưỡi xe có phần buồn cười, nhưng chẳng ai cười nổi.

Bà Lục căng thẳng đến mức ho liên tục, Lục Trạch Xuyên phải đứng cạnh đỡ lấy bà ấy.

"Mẹ đừng ra ngoài nữa, có tụi con canh là được rồi."

"Khụ khụ... Mẹ phải tận mắt nhìn mới yên tâm."

Bà Lục nhất quyết đứng giữa gió lạnh, không chịu vào trong.

Khương Vũ quấn chăn mỏng quanh người, không biết là do địa hình núi rừng hay do gần miệng hầm, mà gió ở đây lạnh đến tê buốt.

Cô mới đứng một lát đã bị Hạ Chu kéo về xe.

Cũng đúng thôi, dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng chẳng giúp được gì. Ở trong xe ít ra còn an toàn, tránh làm phiền người khác.

"Anh mang thêm cái chăn ra cho dì đi. Tối qua em nghe dì ho suốt."

Khương Vũ dúi cho Hạ Chu một chiếc chăn lông mềm.

"Được, anh ra xem thử."

Anh nhận lấy, mang ra cho bà Lục, đồng thời vẫn không quên để mắt tới động tĩnh trong đường hầm.

Bảy phút sau, từ trong hầm bỗng vang lên tiếng động ào ào, rồi hàng loạt bóng đen phóng ra.

"Cái gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip