ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 395

Trước đó, mấy chú trong đoàn đã đi kiểm tra sơ qua thị trấn. Không phát hiện xác sống lảng vảng hay nhóm người nào còn sống, nên tạm thời có thể xem nơi này là an toàn. Vì thế khi Hạ Chu đề xuất việc thay phiên canh gác, mọi người suy nghĩ một chút rồi đều đồng tình.

Hạ Chu liếc Khương Vũ:

"Vậy tối nay canh đêm với anh đi."

"Được luôn!" Khương Vũ lập tức đồng ý.

Canh đêm chỉ là thay phiên trông chừng, đề phòng có xác sống hoặc nguy hiểm nào tiếp cận mà không ai hay biết. Đợi đến sáng, hai người họ có thể trở lại xe nghỉ ngơi.

"Đêm nay nhớ mặc ấm vào, đừng để lạnh đấy."

Khương Trì dặn dò trong lúc đang dựng lều.

"Con biết rồi ba, ba nghỉ sớm đi. Có chuyện gì con sẽ hét thật to."

Khương Vũ vẫy tay, rồi ôm Tiểu Tùng, kéo Hạ Chu cùng chui vào trong lều.

Bên trong là giường hơi và chăn dày, nằm lên một cái là cả người như được ôm trọn bởi sự êm ái. Nói là trực, vậy mà mới nằm được một lát, cô đã lơ mơ ngủ mất tiêu.

Hạ Chu hoàn toàn không có ý định đánh thức cô. Anh cẩn thận đắp lại chăn mỏng, kéo kín túi ngủ cho cô, mọi khâu giữ ấm đều làm rất chu đáo. Ngay cả con sóc cũng được anh đắp thêm một chiếc khăn.

Sau đó, Hạ Chu tự mình ngồi xuống sát cửa lều, nơi có thể quan sát được tình hình bên ngoài. Trước lều chỉ có một chiếc đèn chiếu sáng nhỏ, ánh sáng dịu nhẹ, không đủ để soi xa. Trời vẫn còn mưa, bầu trời u ám, không trăng không sao, tối mịt như phủ một tấm màn dày.

Thế nhưng, khi đang ngồi đó, Hạ Chu lại bất chợt thấy trên trời lóe qua vài tia sáng. Là sao băng... Từng vệt sáng trắng xé rách màn đêm, lóe lên rồi biến mất trong khoảnh khắc, đẹp đến mê người.

Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc sao băng vụt qua, Khương Vũ đang ngủ say bỗng khẽ rên một tiếng, cơ thể khẽ động đậy, trông như sắp tỉnh lại. Còn Tiểu Tùng thì bất ngờ lăn từ trên giường xuống đất.

"Rít rít rít..."

Là tiếng kêu giận dữ.

Hạ Chu hiếm khi lộ ra vẻ mơ hồ như vậy. Chẳng lẽ đang mơ thấy ác mộng? Nhưng phản ứng đó chỉ diễn ra trong chớp mắt rồi biến mất hệt như chưa từng xảy ra.

Hạ Chu cúi người nhặt con chuột nhỏ lên đặt lại giường, tiện tay vỗ nhẹ lưng bạn gái. Một đêm thôi mà việc cũng không ít.

Đến khoảng năm giờ sáng, mọi người lần lượt thức dậy thu dọn đồ đạc. Khương Vũ ngủ rất ngon. Mãi đến khi mở mắt mới bàng hoàng nhận ra:

"Chết rồi! Em quên canh đêm!"

"Đêm qua không có chuyện gì cả, dậy rửa mặt ăn sáng đi."

Hạ Chu kéo cô dậy, để cô tỉnh táo lại. Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng mọi người đã cơ bản chuẩn bị xong mọi thứ.

Khương Trì nhìn con gái mình lảo đảo bước ra từ lều, mặt mũi còn ngái ngủ, là biết ngay đêm qua không có chuyện trực gác gì hết. Khương Vũ bắt gặp ánh mắt của ba, liền cúi đầu làm vẻ ngượng ngùng, tỏ rõ sự ăn năn. Tất cả đều tại Hạ Chu, rõ ràng anh đã hứa sẽ gọi cô dậy... vậy mà!

Hạ Chu nắm tay cô đưa đi rửa mặt. Sau khi rửa xong, Khương Vũ cuối cùng cũng tỉnh táo hơn đôi chút. Bữa sáng có cháo và bánh, trong cháo lác đác vài con tép nhỏ.

"Thế này cũng gọi là cháo hải sản hả?"

Khương Vũ giơ bát lên, vẻ mặt bán tín bán nghi.

"Ừ, tính là vậy."

Hạ Chu đáp lại, biết rõ chuyện ăn uống luôn là vấn đề đối với bạn gái, nên dù sáng sớm có hơi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip