ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 402

Khương Vũ chuẩn bị mì gói và cơm tự làm nóng. Mọi người ăn xong thì gom rác lại, tạm thời bỏ vào thùng trong nhà vệ sinh xe, sáng mai sẽ tìm chỗ thích hợp để vứt.

Khương Trì nói:

"Ngủ sớm đi, mai sáu giờ chúng ta lên đường."

Tầm đó trời vừa sáng.

"Có cần phân người canh gác không?"

Khương Vũ hỏi.

"Có Oscar là đủ rồi."

Khương Trì đáp. Bản thân ông ấy cũng không ngủ sâu được, đã quen sống trong tình huống nguy hiểm, lúc nào cũng cảnh giác.

Nghe vậy, Khương Vũ yên tâm chui vào chăn.

Kế hoạch vốn rất ổn...

Nhưng đến khoảng hai giờ sáng, tiếng súng đột ngột vang lên dữ dội từ phía căn cứ, kéo tất cả khỏi giấc ngủ. Tiếng còi báo động chói tai rít lên, át cả giọng nói, vang vọng trong màn đêm.

"Chuyện gì vậy?"

Khương Vũ bật dậy, tim đập thình thịch.

"Anh ra ngoài xem."

Hạ Chu nhanh chóng xỏ giày, lao ra khỏi xe. Lâm Dã cũng đi theo.

Bên ngoài, dân ngoại thành đang hỗn loạn bỏ chạy, chen chúc tìm chỗ trốn. Họ tận mắt nhìn thấy nhiều người hất tung những tấm sắt dưới đất, rồi nhảy xuống các đường hầm ngầm và biến mất trong tích tắc.

"Mẹ nó... đánh du kích dưới lòng đất à?"

Lâm Dã chửi nhỏ, rồi vội túm lấy một gã đàn ông đang chạy ngang qua, lớn tiếng hỏi:

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Gã đàn ông định gạt tay chửi lại, nhưng lập tức khựng lại khi bị nhét vào tay một gói mì.

"Trả lời đi, cái đó là của ông."

Hạ Chu lạnh lùng nói.

Gã đàn ông nuốt nước miếng, rồi đáp:

"Lũ xác sống bao vây thành rồi. Cái còi lúc nãy là báo động đấy!"

"Chuyện này xảy ra thường xuyên sao? Thấy các người chạy loạn dữ vậy?"

Hạ Chu hỏi tiếp.

"Nếu lũ xác sống tấn công, ngoại thành chắn chắn là hứng chịu đầu tiên. Tôi không chạy thì chờ chết à?"

Nói xong, gã hất tay ra, cắm đầu biến mất.

"Chúng ta xui xẻo quá rồi..."

Lâm Dã tuyệt vọng thở dài.

"Cũng còn may là đã vào trong thành. Nếu lúc này còn ở ngoài, chắc bị bao vây rồi."

Hạ Chu bình tĩnh hơn, và anh tin rằng lũ xác sống chưa chắc phá được thành.

Dù căn cứ Đồng Thành có hà khắc thật, nhưng về mặt quân sự thì đúng là đáng nể. Pháo kích kéo dài suốt một tiếng đồng hồ không ngơi nghỉ, tiếng nổ dội lên không trung liên hồi. Từ ngoại thành, họ có thể thấy những quầng lửa đỏ cam bốc lên phía bên kia tường thành, rực cháy soi sáng cả bầu trời.

Trong lúc pháo kích liên tục, Khương Vũ không thể hiểu nổi cơ chế vận hành ở đây.

"Làm sao Đồng Thành vẫn còn lũ xác sống với quy mô lớn như vậy? Không phải đáng lẽ phải được tiêu diệt hoặc oanh tạc rồi sao? Chẳng lẽ thiên tai không ảnh hưởng gì đến chúng à?"

Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu cậu, nhưng không ai trả lời được.

"Đừng nghĩ nhiều. Giờ lo tìm chỗ trốn cho an toàn, hoặc nghĩ cách vào nội thành đi."

Lâm Gia đã bắt đầu nôn nóng sau khi chờ suốt một tiếng đồng hồ trong vô vọng. Cảm giác bản thân chẳng giúp ích được gì chỉ càng khiến tâm trạng thêm rối loạn, bất an.

"Căn cứ sẽ không sụp đâu. Nhưng hiện tại, chúng ta cũng không thể vào được nội thành."

Khương Trì nói bằng giọng điềm tĩnh. Lúc mới vào đây, ông ấy đã nhận ra, cấu trúc nơi này là kiểu "tổ ong" nội thành nằm sâu trong các lớp thành, mỗi khu được ngăn cách bằng tường dày và cổng thép. Nếu không có lệnh mở, thì không ai có thể vượt qua bằng sức người.

Âm thanh ầm ĩ bên ngoài kéo dài suốt cả đêm. Sáng hôm sau, khi bước ra khỏi xe,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip