Chương 403
Phố xá vắng tanh hoang tàn, ngoài nhóm họ ra, dường như chẳng còn ai sống sót.
Ngay bên dưới tường thành, xác thịt thối rữa nằm vắt ngang vỉa hè như một vũng bùn nhầy nhụa, lẫn vào đó là từng đống nội tạng văng tung tóe và cả những đoạn xương trắng lộ ra ngoài.
"Ọe..."
Khương Vũ suýt nữa nôn ra.
Những người còn lại cũng không khá hơn là bao.
Đám người chuyên đi lượm rác ở khu ngoại thành đã hoàn toàn biến mất, từ hôm qua đến giờ vẫn chưa thấy ai quay lại.
Buổi sáng, Lâm Gia từng ra hỏi thử một lần nhưng bị từ chối. Cửa lớn tạm thời vẫn chưa thể mở, xe không thể chạy ra ngoài.
"Chúng tôi có thể lên tường thành xem một chút được không?"
Hạ Chu cầm theo một bao thuốc, nhẹ nhàng nhét vào tay lính canh cổng:
"Bọn tôi chỉ muốn lên nhìn chút thôi, tuyệt đối không gây phiền phức cho tổ chức."
Tên lính ban nãy còn cau có khó chịu, nay vội vàng nhận lấy, nhét vào túi áo như một phản xạ, sắc mặt lập tức dịu đi mấy phần.
"Khụ khụ... Vậy được rồi, đi cửa bên này."
Người lính mở một cánh cửa phụ, sau cánh cửa là cầu thang hẹp xoắn ốc dẫn thẳng lên tường thành.
Lâm Gia liếc nhìn Khương Vũ, cả hai cùng hiểu ra: có tiền đúng là có thể sai khiến cả quỷ thần.
Mọi người khác đều đứng yên bên dưới, chỉ có nhóm bốn người của Khương Vũ đi lên.
"Giờ vẫn chưa thể ra ngoài sao?"
Hạ Chu lại đưa thêm một bao thuốc nữa.
"Ít nhất phải phong tỏa thành ba ngày. Chờ khi chắc chắn không còn xác sống lảng vảng bên ngoài nữa, cổng mới được mở lại."
"Trước đây quân đội không dọn dẹp khu vực sao? Sao lại để xảy ra chuyện này?"
Khương Vũ không giấu được nghi hoặc trong lòng.
Huống hồ nhìn sắc mặt bình thản của mấy người lính, rõ ràng họ không lạ gì cảnh bị xác sống vây thành như thế này.
"Có thể do vị trí địa lý của thành."
Người lính lên tiếng, giọng mang theo vẻ bất lực.
"Nơi này ít bị thiên tai tàn phá, nên được giữ lại lâu hơn mấy khu vực xung quanh. Trước đây, các căn cứ ở những thành phố lân cận đều lần lượt sụp đổ khi thời tiết quá khắc nghiệt. Người trong đó hoặc chết vì bệnh, hoặc bị nhiễm rồi biến thành xác sống."
"Ở đây thì đỡ hơn một chút, nhưng cũng vì thế mà càng dễ thu hút xác sống kéo đến. Nếu không dùng vũ khí hạt nhân để quét sạch thì đám đó sẽ không bao giờ bị tiêu diệt hoàn toàn."
Anh ta nói xong liền đưa mắt nhìn về khoảng không xa xăm, ánh mắt mang theo sự hụt hẫng và trầm mặc khó tả.
Khương Vũ hỏi tiếp:
"Vậy... chúng tôi có thể xin phép tạm thời vào nội thành không?"
Người lính ngẩng đầu liếc qua một lượt, sau đó nói:
"Nội thành à? Các anh muốn vào thì phải làm xét nghiệm máu, cách ly theo dõi, nộp vật tư. Chỉ khi xác nhận không mang virus mới được vào khu cách ly giữa nội và ngoại thành. Sống ổn trong đó một tháng thì mới có thể chính thức chuyển vào nội thành."
"Nhưng nhìn mấy người như này, chắc không thiếu vật tư. Chỉ cần không bị thương thì vào nội thành không khó đâu. Sống trong đó cũng dễ hơn."
Vào được nội thành là một chuyện, sống yên trong đó lại là chuyện khác.
Nhiều người cứ tưởng nộp vật tư là xong, nhưng thực ra chi phí sinh hoạt trong nội thành cực kỳ đắt đỏ, tiền nhà, nước, điện, thực phẩm, đồ dùng đều tính theo giá vật tư hoặc điểm cống hiến.
Không có đủ thực lực, vào rồi cũng bị đá ra ngoài. Có người còn chưa qua nổi thời gian cách ly đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền