Chương 51
Tiếng động trong phòng khách quá lớn, hai người đi vệ sinh lúc nãy cũng vừa vội vã quay lại. Đập vào mắt họ là ánh đèn pin sáng rực, một tên trộm bị Lục Trạch Xuyên và Bạch Phong Ngôn đè chặt dưới đất, còn Hạ Chu thì đang bối rối đút thuốc cho Khương Vũ uống.
"Mẹ ơi... có chuyện gì vậy?"
Lâm Gia ngơ ngác hỏi. Cô ấy vừa rời đi chưa tới ba phút mà giờ quay lại đã thấy cảnh hỗn loạn thế này. Giang Yến Yến thì hốt hoảng chạy đến hỏi han:
"Vũ Vũ! Cậu ổn không? Còn đau không?"
Khương Vũ khẽ lắc đầu, sắc mặt trắng bệch như tuyết. Cơn đau ở ngực khiến cô không thốt nên lời. Thật ra Khương Vũ muốn nói: tim cô đã phẫu thuật rồi, mấy loại thuốc này giờ không còn cần thiết nữa. Nhưng bây giờ tình trạng của cô rất tệ, cũng chẳng còn sức để từ chối.
Cùng lúc ấy, người đó bất ngờ đẩy mạnh vali về phía Khương Vũ. Trong bóng tối, một tia sáng lạnh lóe lên là ánh kim loại phản chiếu! Là dao! Khương Vũ sững người. Cô hoàn toàn không ngờ đối phương lại cầm dao theo người. Chỉ là cướp chút đồ ăn thôi mà, có cần thiết phải động dao động kiếm thế này không?
Cô vội lùi lại, nhưng vẫn cảm nhận được mũi dao lạnh buốt đâm trúng ngực mình... Ngay khoảnh khắc đó, Hạ Chu lao tới, tung một cú đá hất văng tên trộm ra xa. Con dao gọt hoa quả rơi xuống đất, kêu lên một tiếng "keng" chói tai. Mọi người lúc này mới thở phào, nhanh chóng quay sang khống chế tên trộm kia.
Hạ Chu không kịp nhìn xem kẻ kia là ai, lập tức quỳ sụp bên cạnh Khương Vũ, luống cuống bật đèn pin trên điện thoại.
"Cậu... cậu không sao chứ?"
Giọng nói run rẩy đầy lo lắng. Thấy cô uống xong thuốc, Hạ Chu tạm giao người lại cho Lâm Gia và Giang Yến Yến chăm sóc.
Khương Vũ ôm lấy vị trí trái tim, cảm giác như có ngọn lửa cháy âm ỉ bên trong, rát buốt và dữ dội. Không giống triệu chứng tim bẩm sinh cô từng gặp khi còn nhỏ, mà như có lửa bùng lên trong lồng ngực. Nhưng... dường như không hề chảy máu.
"Không... không chảy máu..."
Cô thều thào đáp lại, giọng khàn đặc. Ánh sáng từ điện thoại cũng bật lên, chiếu lên gương mặt tái nhợt của cô, rồi dừng lại ở con dao đang nằm dưới đất hoàn toàn sạch sẽ, không hề dính máu.
Chỉ có Hạ Chu là vẫn cau mày. Anh nghi ngờ Khương Vũ có vấn đề về tim. Cho dù lần này không bị thương, nhưng chỉ cần bị dọa sợ cũng đủ nguy hiểm rồi.
Bên đó, Lâm Dã đã túm tóc kéo kẻ nọ đứng dậy. Bạch Phong Ngôn và Lục Trạch Xuyên cùng bật đèn pin, rọi rõ khuôn mặt đối phương.
"Trần Song... Đúng là mày."
Lục Trạch Xuyên giận tím mặt. Tuy trước kia từng có va chạm với đám tóc vàng này, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới chuyện rút dao đâm người. Huống hồ lần này, Khương Vũ hoàn toàn vô can!
Cùng lúc, cái bóng kia như nổi giận, động tác trở nên hung hăng.
"Phải, là tao đó!"
Trần Song gào lên:
"Giờ là lúc nào rồi, tao có rút dao thì chúng mày làm được gì..."
Chưa nói hết câu, Hạ Chu đã sải bước tới, đấm thẳng một cú vào bụng hắn, cắt ngang lời bằng một tiếng rên đau đớn. Đôi mắt phượng của Hạ Chu phủ sương, nét mặt lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh ra tay dứt khoát, không hề nương nhẹ, từng cú đấm nện thẳng vào da thịt.
"Đúng, giờ là lúc nào rồi..."
Giọng Hạ Chu trầm thấp:
"Cho dù tao đánh chết mày, thì cũng chỉ là một mạng rác rưởi, thì sao chứ?"
Rồi quay người bước về phía cái bóng đen kia sắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền