Chương 52
Cùng một câu nói, phát ra từ miệng Trần Song thì vô sỉ. Nhưng khi rơi vào miệng Hạ Chu lại mang theo sát ý lạnh sống lưng.
Bởi vì ai cũng nhìn ra được, anh hoàn toàn không nói đùa.
Trần Song bị đánh gục xuống đất, bắt đầu hoảng sợ thật sự.
Lục Trạch Xuyên thấy Trần Song co rúm người, miệng ọc máu, vội bước tới ngăn Hạ Chu lại:
"Hạ Chu, bình tĩnh! Nếu thật sự đánh chết hắn, đến lúc đó người chịu tội lại là chúng ta!"
Dù bọn họ chẳng mấy quan tâm đến sống chết của tên này, nhưng dưới nhà còn bao nhiêu người đang nhìn. Ai dám chắc không có kẻ đi mách lẻo?
Lỡ sau này trật tự được khôi phục, Hạ Chu bị bắt thì sao?
Nhưng Hạ Chu chẳng màng mấy thứ đó. Anh nhìn Trần Song bằng ánh mắt như nhìn xác chết.
Ngay lúc tình hình căng thẳng nhất, Giang Yến Yến bỗng hét lên: "Vũ Vũ!"
Hạ Chu lập tức quay lại nhìn.
Khương Vũ khi ấy đã đau đến mức ngất lịm, chẳng còn biết gì nữa.
Lúc tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Vừa cử động, bên cạnh liền có tiếng người xôn xao. Giang Yến Yến và Lâm Gia lập tức nhào tới, mừng rỡ ra mặt.
"Khương Vũ, cậu tỉnh rồi! Bọn tớ sợ chết khiếp!"
Giang Yến Yến ôm chặt lấy cô, lo lắng hỏi:
"Còn chỗ nào thấy khó chịu không?"
"Không."
Lần này, cô đáp lại thật lòng.
Không những không thấy khó chịu, mà thậm chí còn cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Chuyện đêm qua như thể là ký ức từ rất xa.
Chỉ có điều... lúc đó đau quá nên cô vã cả mồ hôi, giờ quần áo đã ướt sũng, dính sát vào người khiến cô hơi khó chịu.
Thấy trong phòng không còn ai khác, Khương Vũ khẽ nói:
"Tôi đi thay đồ một chút."
"Đi đi! Để tôi xuống báo với Hạ Chu là cậu tỉnh rồi. Bọn họ đang ở dưới tầng."
Giang Yến Yến lập tức chạy đi, Lâm Gia thì ở lại canh giữ đồ đạc trên lầu.
Trong căn phòng nhỏ tách biệt dùng để thay đồ, Khương Vũ đóng cửa lại, cởi áo ra. Khi cúi đầu, cô chợt nhìn thấy... ngay giữa ngực mình, nơi tim đập, bất ngờ xuất hiện một vệt lửa đỏ rực như vết xăm.
"... ?"
Cái gì vậy? Hình xăm à?
Khương Vũ đưa tay sờ thử. Cảm giác như thứ đó đã ăn sâu vào da thịt, hoàn toàn không có xúc giác gì lạ.
Nhưng... để làm gì chứ?
Đang còn ngơ ngác, chiếc áo trong tay cô bỗng dưng biến mất.
Cô sững người, đảo mắt tìm quanh thì nó lại đột ngột xuất hiện trong tay cô trở lại.
Khương Vũ: !!!
Khương Vũ bước ra khỏi phòng thay đồ với dáng vẻ lảo đảo, cả người nhẹ bẫng như không có sức.
Vừa nãy, cô đã thử nghiệm qua với mấy món lặt vặt trong căn phòng nhỏ. Thứ hoa văn hình ngọn lửa đỏ vừa xuất hiện trên ngực cô, dường như có liên quan đến "không gian".
Một không gian chứa đồ vô hình, có thể tùy ý thu nhận và tích trữ vật phẩm. Chính là loại dị năng mà Lâm Gia ngày đêm mơ ước được sở hữu.
Chỉ cần nhắm mắt lại, cô có thể "nhìn thấy" toàn bộ vật dụng đang có trong đó, thậm chí còn điều chỉnh được vị trí chỉ bằng ý niệm. Việc đưa đồ vào hay lấy ra lại càng dễ dàng hơn, gần như chỉ cần nghĩ là được.
Tuy nhiên, lúc thử cũng có vài hạn chế. Những thứ quá xa khỏi cô thì không thể thu vào. Đặc biệt là vật sống hoàn toàn không tác động được.
Khi cô thử nghĩ đến cái vali đặt ngoài cửa, không hề có phản ứng gì.
Ngay cả khi thử tưởng tượng đến Giang Yến Yến, đối phương cũng không hề xuất hiện trong không gian ấy.
Không gian bên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền