Chương 53
Khương Vũ lúc này đang ngồi bên mép đệm, gương mặt mang theo vẻ do dự. Hết nhìn ba lô lại quay sang nhìn chiếc vali đặt bên cạnh. Rồi lại lén liếc về phía Lâm Gia. Trong số họ, cô cảm thấy nếu có người biết nhiều hơn về mấy chuyện kỳ dị này thì chỉ có thể là Lâm Gia.
Cô thực sự bị món quà bất ngờ này làm cho choáng váng. Chừng đó... có thể tích trữ bao nhiêu vật tư cơ chứ?
Nhưng Khương Vũ vẫn chưa nghĩ ra nên giải thích chuyện "không gian" thế nào. Nếu người khác cũng sẽ có năng lực tương tự thì không sao. Nhưng nếu chỉ mình cô có... chẳng phải sẽ trở nên quá đặc biệt, quá khác biệt hay sao?
Người khác có thể không để ý, nhưng Hạ Chu thì thấy rất rõ. Anh dõi theo ánh mắt Khương Vũ cứ xoay vòng, ánh nhìn thoáng chần chừ, như muốn nói mà còn do dự liền hiểu ngay cô đang giấu chuyện gì đó. Nhưng anh đợi mãi, vẫn không thấy Khương Vũ lên tiếng. Anh thầm nghĩ, rốt cuộc là chuyện gì mà khiến cô khó mở lời đến thế?
Lúc này, đám con trai đã quay về phòng bida. Vừa thấy Khương Vũ lảo đảo bước ra, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô.
"Khương Vũ, cô thật sự ổn chứ? Hay để tôi bắt mạch thêm lần nữa?"
Bạch Phong Ngôn lo lắng nói. Tuy là bác sĩ Tây y, nhưng xem mạch để đo nhịp tim thì vẫn nằm trong khả năng. Những người khác cũng gật gù tán thành. Trong mắt bọn họ lúc này, Khương Vũ chẳng khác gì món đồ sứ mong manh, chỉ sợ đụng nhẹ là vỡ.
"Tôi ổn rồi, thật đấy. Mọi người cũng đừng quá lo. Hồi nhỏ tôi có bệnh tim nhưng đã phẫu thuật rồi, sức khỏe hiện tại rất ổn."
"Chuyện tối qua... chắc là do tai nạn thôi."
Khương Vũ vội trấn an.
Mọi người nghe cô nói vậy thì tạm thời yên tâm hơn đôi chút. Tuy nhiên nói là yên tâm, nhưng vẫn có phần dè chừng. Bởi tối qua tình huống quá nguy hiểm Khương Vũ khi ấy sắc mặt trắng bệch, cả người gần như bất động, nếu không nhờ Bạch Phong Ngôn khẳng định còn thở, bọn họ đã nghĩ cô... đi rồi.
Cùng lúc ấy, dưới chân Hạ Chu chất đầy các loại đồ ăn vặt là "chiến lợi phẩm" thu về từ cuộc tranh cãi dưới tầng. Dù Trần Song bị đánh gần chết, nhưng không phải hoàn toàn vô dụng. Ít nhất lúc lấy đồ, cả bọn không gặp cản trở gì. Ngay cả Phùng Kiến Thắng tuy trong lòng không muốn, nhưng cuối cùng cũng không ngăn cản.
Chưa hết, sau khi hành vi tồi tệ đêm qua của Trần Song được Hạ Chu và mấy người còn lại kể lại bằng giọng điệu bi thảm đầy cảm xúc, thì đã bị phóng đại đến mức cực kỳ chấn động. Cộng thêm chuyện thất thoát vật tư, dù Trần Song có tiếp tục ở lại đội, chắc chắn cũng sẽ bị xa lánh, cảnh giác, thậm chí là đẩy ra ngoài. Xem như là quả báo rồi.
"Tên tóc vàng đó trông chẳng khác gì bị ngáo thuốc. Bình thường hắn tuy khó ưa, nhưng đâu có điên đến mức liều mạng như vậy?"
Lục Trạch Xuyên vẫn cảm thấy khó hiểu, lẩm bẩm như nói với chính mình.
"Bị dồn ép quá hóa điên thôi."
Lâm Dã thì chẳng buồn bận tâm, dù sao cũng không có khả năng phải đối mặt với nhau lần nữa.
Vừa rồi bọn họ đã nói với Phùng Kiến Thắng rằng hôm nay sẽ rời đi. Phùng Kiến Thắng bề ngoài thì cố níu kéo, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Mấy người bạn học khác sau khi biết tin thì cũng ngấm ngầm vui mừng ít người hơn, vật tư chia ra cũng nhiều hơn.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lần gặp kế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền