ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 78

Một ngày rong ruổi mệt nhoài, người lái xe hay người ngồi xe đều lộ rõ vẻ uể oải. Ai cũng mong có thể tìm được một nơi trú ẩn an toàn. Nhưng nói thì dễ, giữa trời mưa tối mịt thế này thì chỉ có thể trông vào vận may.

Ban đầu, họ nghĩ trời tối là có thể đến được khu biệt thự Hồ Sơn. Nhưng sau khi rẽ vào nhà máy quần áo, trên đường đi lại gặp một đoạn đường bị chặn bởi tai nạn xe nghiêm trọng, không thể nào thông được. Buộc phải vòng đường xa, lập lại tuyến mới. Trời mỗi lúc một sẫm màu, mưa cũng mỗi lúc một nặng hạt.

Trong xe, nhóm Lâm Dã đang bàn nhau có nên tấp vào đâu đó nghỉ tạm. Khương Vũ ngồi lật bản đồ, tìm xem dọc tuyến đường có chỗ nào vắng người mà vẫn có thể trú chân được không.

"Lò thiêu, trạm xăng, khu vật liệu xây dựng..."

Dường như chỗ nào cũng không hợp để nghỉ ngơi.

Giang Yến Yến thò đầu qua:

"Nơi nào vắng người? Lò thiêu à?"

Khương Vũ: "..."

"Dù có vắng tôi cũng không ngủ ở cái chỗ đó đâu!"

Bạch Phong Ngôn ngồi ghế phụ lập tức phản đối.

"Anh học y còn sợ mấy thứ này à?"

Giang Yến Yến nhìn cậu với vẻ hoài nghi.

"Tôi là kiểu sinh viên y... sợ ma."

Bạch Phong Ngôn nghiêm túc đáp.

"Không ai bảo là sẽ đến đó cả. Với lại trước đây khi dịch cúm bùng phát, bệnh viện quá tải, chắc chắn lò thiêu cũng hoạt động hết công suất. Tôi nghĩ khu đó bây giờ không nên lại gần."

Khương Vũ chẳng buồn cãi, chỉ tiếp tục tìm tiếp trên bản đồ.

"Thôi bỏ đi, để Hạ Chu xem ven đường có căn nhà nào ở được thì dừng lại. Mấy chỗ nổi bật như thế không đáng mạo hiểm."

Lâm Gia đề xuất. Xe của họ không còn chỗ để đồ nữa, cũng chẳng cần thiết phải bon chen.

"Ừ."

Khương Vũ gật đầu đồng ý. Cô dùng bộ đàm liên lạc với xe phía trước.

Trước khi lên xe, Hạ Chu còn không quên lục lấy chiếc bộ đàm từ tay bảo vệ xác sống trong phòng trực, đúng kiểu

"có con chim bay qua cũng nhổ lông"

. Sau đó, bao tải được chất hết lên xe của Lâm Dã. Cốp xe không chứa nổi, hai người còn phải buộc thêm một bao lên nóc mỗi xe.

Cuối cùng, Hạ Chu tìm được một căn nhà hai tầng ở ven đường, nằm trên đoạn Trường Hoa, thuộc khu Đông mới của Lạc Thành. Khu này vẫn tính là ngoại ô, nhưng sát bên cánh đồng. Mùa ba, bốn tháng trước còn có thể thấy ruộng cải vàng rực cả một vùng. Giờ thì mùa thu hoạch đã qua, đất đai trơ trụi. Bên vệ đường là một dãy biệt thự nhỏ. Nếu không vì địa hình thấp, xung quanh trống trải, thì sống ở đây chắc cũng dễ chịu.

"Chỗ này toàn là khách sạn du lịch và homestay thương mại. Giờ vào mùa vắng khách, chắc không ai ở đâu."

Lâm Dã nói khá rành rẽ, nghe giọng như từng đến đây rồi.

"Ở đâu cũng được, chỉ cần có chỗ cho tôi ngủ là được."

Giang Yến Yến ngáp dài, rồi tựa đầu lên vai Khương Vũ.

Những ngôi nhà kiểu này đều lắp cửa chống trộm, không phải loại kho hàng treo lủng lẳng ổ khóa bên ngoài. Sau khi dừng xe, Khương Vũ nhìn sang Hạ Chu:

"Cậu mở được không?"

"... Tôi không giỏi đến mức đó đâu."

Hạ Chu dứt khoát từ chối, rồi bước tới một căn biệt thự gần đó, thử đẩy khung cửa sổ.

Cạch, mở ra.

Mọi người: "..."

"Không khóa cửa sổ... có nghĩa là trước đó từng có người ở. Mà bây giờ, khả năng cao là có xác sống trong đó!"

Lục Trạch Xuyên cũng bước lại gần, cầm đèn pin rọi vào trong. Một vòng ánh sáng tròn di chuyển qua lại.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip