ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 79

Trong đêm đen như mực, mưa gió tầm tã, không trăng không sao, ai nấy đều căng thẳng. Bỗng nhiên, bị mùi thịt hấp dẫn, một con xác sống mặc bộ đồ ngủ rách tả tơi bất ngờ lao thẳng về phía cửa sổ.

Nó không còn mắt, vậy mà vẫn xác định chính xác vị trí cửa sổ và lao tới, chứng minh rằng xác sống không cần thị giác để săn mồi. Nửa thân trên của nó thò ra khỏi cửa, cơ thể khựng lại như bị mắc kẹt, nhưng vẫn không ngừng giật giật người về phía trước, cố vượt qua ngưỡng cản vô hình kia.

Động tác có hơi buồn cười. Nhưng trong tình cảnh này thì chẳng ai còn tâm trạng mà cười nổi.

Hạ Chu kịp kéo cậu lại. Những người còn lại cũng đã thấy rõ cảnh bên trong.

"Chỉ có một con thôi à? Không còn con nào khác sao..."

Lâm Gia đang xách vũ khí bước lên, định kết liễu nó một đòn.

Hạ Chu bất ngờ giơ tay ngăn cô ấy lại, ánh mắt quét một lượt qua những người đứng sau, cuối cùng dừng trên người Bạch Phong Ngôn - người đang mặc áo mưa, trang bị kỹ càng:

"Anh Bạch, anh có muốn thử một lần không?"

Tuy nói là hỏi, nhưng giọng điệu thì rõ ràng là khẳng định. Hai người còn lại đều là con gái, Hạ Chu muốn nâng cao sức chiến đấu của cả đội, dĩ nhiên là phải bắt đầu từ Bạch Phong Ngôn.

Bạch Phong Ngôn: "..."

Lâm Gia còn tốt bụng đưa luôn cả vũ khí cho anh ta:

"Nhắm thẳng vào đầu là được. Rất đơn giản thôi, anh Bạch."

Nói rồi còn đẩy anh ta một cái, trông như thể đang tiễn người ta xuống suối vàng vậy.

Dù trong lòng hơi áp lực, nhưng Bạch Phong Ngôn cũng không đến mức từ chối. Dẫu sao với tình cảnh hiện tại, muốn sống sót, lại không muốn làm gánh nặng cho người khác, thì chỉ có cách tự mình mạnh mẽ lên. Anh ta siết chặt cây đinh ba, âm thầm tự nhủ: Mình là Bạch Kiên Cường!

Hạ Chu và Lục Trạch Xuyên nhường chỗ bên cửa sổ, con xác sống không mắt giờ đã đối mặt trực diện với anh ta. Mùi hôi thối ập vào mặt, gấp cả chục lần mùi trong phòng thí nghiệm khi anh ta mổ xác.

Bạch Phong Ngôn giơ tay lên, cả nhóm cũng nín thở dõi theo. Chỉ thấy anh ta chậm rãi... gỡ kính xuống.

Mọi người: Hả??

"Xin lỗi nhé, tôi thấy mình đeo kính trông xấu quá."

Gỡ kính xong, Bạch Phong Ngôn như biến thành người khác - không còn sợ hãi, thậm chí còn thấy con xác sống xấu xí trước mặt mang theo chút... mơ hồ nghệ thuật. Anh ta giơ vũ khí lên lần nữa, nhắm chuẩn rồi đâm thẳng từ sống mũi vào đầu nó.

Cảm giác mềm oặt, kèm theo tiếng "phụt" rất rõ ràng - không chút kháng cự, xác sống ngã rạp về phía trước. Bạch Phong Ngôn hoảng hốt giơ vũ khí ra chống đỡ, đôi chân mềm nhũn đến mức không nhúc nhích nổi.

"Giờ... giờ làm sao nữa?!"

"Rút ra chứ sao!"

- Lâm Gia ở bên nhắc.

"À à..."

Do chưa quen tay, càng lúng túng thì càng loay hoay. Đến lúc rút được vũ khí ra thì xác sống cũng ngã nhào tới, suýt chút nữa đập thẳng vào người anh ta.

Dù sao thì cũng là một khởi đầu thuận lợi.

Sau đó, Hạ Chu cúi người kéo xác xác sống ra xa, rồi cố tình gây ra vài tiếng động gần cửa sổ. Sau khi xác nhận bên trong không còn phản ứng, cả nhóm lần lượt trèo vào.

Mọi người chia thành từng nhóm nhỏ, nhanh chóng kiểm tra cả tầng trên lẫn tầng dưới. Tòa nhà này quả nhiên là một căn homestay. Ngoài con xác sống vừa rồi, chỉ có một phòng để hành lý, những phòng còn lại sạch sẽ đến lạ. Bếp sử dụng bếp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip