Chương 81
Trước đây mọi người vẫn còn hy vọng trật tự sẽ sớm được lập lại, nhưng sau khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài trường học, niềm tin đó đã tụt xuống đáy.
Mọi người quây quần trên ghế sofa da trong phòng khách, cùng nhau lên kế hoạch hành động. Đúng là có mục tiêu thì sẽ có động lực. Cả nhóm vừa nãy còn cảm thấy an toàn đến mức trống rỗng, giờ phút này lại lập tức hừng hực khí thế trở lại.
"Vậy giờ không còn gì gấp nữa nhỉ... để tôi qua nhà xem chút."
Lâm Dã vòng tay ôm vai Lục Trạch Xuyên, ánh mắt thì dán chặt vào Hạ Chu, ý đồ khỏi cần nói cũng rõ ràng.
Hạ Chu:
"... Đi đi."
Hai căn biệt thự sát nhau, giữa sân không có tường rào, chỉ là hàng rào sắt thấp ngăn đôi hai bên. Không muốn vòng cửa chính thì trèo qua cũng được.
Lâm Dã còn không ngại ngần đề xuất:
"Hay mình dỡ luôn cái rào giữa đi cho tiện."
"Được thôi, nếu anh muốn ở nhà thô chưa hoàn thiện thì cứ tự nhiên."
- Hạ Chu đáp lại, giọng tỉnh rụi. Anh không ép buộc ai phải ở lại nhà mình, cũng không phản đối nếu họ muốn tìm nơi riêng.
Nhưng tình hình bây giờ không ổn định, tương lai mù mịt - rõ ràng không phải lúc để chia rẽ.
Giấc mơ của Bạch Phong Ngôn tan vỡ trong chớp mắt, anh ta xấu hổ gãi đầu: "Thôi vậy..."
"Anh tìm nhà làm gì, cứ về nhà tôi! Có rạp chiếu phim, phòng chơi game, cả quầy bar, đảm bảo đúng chuẩn thiên đường cho dân cày game luôn!"
Lâm Dã hùng hồn quảng cáo, mắt liếc quanh biệt thự của Hạ Chu một vòng. Dù thiết kế cũng đắt đỏ thật, nhưng rõ ràng chẳng vui bằng nhà mình. Ánh mắt anh ta không giấu được vẻ
"kén cá chọn canh"
.
"Bây giờ đang mất điện..."
Lục Trạch Xuyên nhắc nhở, muốn kéo Lâm Dã khỏi cơn hào hứng viển vông.
"Khoan đã... nhà mình có máy phát điện mà đúng không?"
Lâm Dã quay sang hỏi Hạ Chu.
Cả hai từng cùng lên bản vẽ sửa sang nhà cửa. Tuy phong cách thiết kế khác nhau, nhưng hạng mục như bồn trữ nước, máy phát điện đều đầy đủ. Đó là phương án đề phòng cúp nước mất điện từ trước.
Cả nhóm lập tức ngẩng đầu lên nhìn - điện quan trọng đến mức đó! Nếu thực sự còn máy phát điện, thì cuộc sống sau này... vẫn còn hy vọng.
Hạ Chu bảo mọi người về phòng thay quần áo ướt trước, còn mình thì xuống hầm kiểm tra. Cuối cùng anh tìm thấy hai chiếc máy phát điện đặt ở đó.
Trở lên lại phòng khách, đối mặt với ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của cả nhóm, Hạ Chu bình tĩnh thông báo:
"Có máy phát điện... nhưng xăng thì không đủ."
Chưa kể, nhóm họ đang có đến hai... không, ba chiếc xe, cộng thêm cả xe trong garage nhà anh - tất cả đều cần xăng để chạy.
"Trạm xăng thì dễ tìm thôi, mai mình đi một chuyến, kiếm ít xăng mang về."
Lâm Gia lập tức ngồi thẳng dậy. Bây giờ cô ấy đã hoàn toàn không còn thấy việc thu thập vật tư là dư thừa nữa - càng nhiều càng tốt!
"Nếu có tấm pin mặt trời thì cũng mang về ít nhiều. Dù giờ năng lượng mặt trời có thể bị ảnh hưởng bởi bão từ, khiến thiết bị phát điện mất tác dụng, nhưng mấy chuyện như vậy không kéo dài mãi đâu. Đợi thời tiết tốt lên, pin mặt trời vẫn là nguồn năng lượng ổn định lâu dài."
Khương Vũ cũng góp lời. Trong lòng cô vẫn luôn canh cánh một cảm giác bất an - nếu giờ không chuẩn bị đủ mọi thứ, sau này e là muốn tìm cũng khó.
Hạ Chu khẽ gật đầu: "Chợ vật liệu xây dựng chắc chắn có pin
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền