Chương 80
Giang Yến Yến là người Lạc Thành. Thông thường vào thu đông, nơi này khô hanh đến nứt nẻ, đâu giống bây giờ, mười ngày thì đã mưa mất ba.
Tối đến, lúc nằm nghỉ, Giang Yến Yến - vốn đã mệt rã rời - bỗng dưng lên tiếng:
"Mọi người có thấy mùa thu năm nay mưa nhiều bất thường không?"
"Không chỉ mưa nhiều, thời tiết còn lạnh nữa ấy chứ."
Lâm Gia đáp lại một câu, nhưng vừa trở mình xong đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Giang Yến Yến cũng chẳng chống cự được bao lâu, hơi thở dần ổn định, hiển nhiên đã thiếp đi.
Trong đầu Khương Vũ vẫn còn lởn vởn nhiều suy nghĩ: bầy chim bay lạc phương hướng, mất điện, mất sóng, năng lượng mặt trời bị vô hiệu, băng tan, virus xác sống, thời tiết bất thường...
Những hiện tượng tưởng chừng chẳng liên quan gì, vậy mà dường như lại có một sợi dây vô hình nối chúng lại với nhau.
Mượn tạm nồi niêu xoong chảo ở đây, mọi người cuối cùng cũng nấu được một nồi mì nóng hổi.
Ăn uống xong, họ khóa kín cửa nẻo, rồi ai nấy tìm chỗ ngủ nghỉ lấy sức. Ba cô gái ngủ chung một phòng.
Sáng hôm sau, mưa đã ngớt, có dấu hiệu tạnh hẳn.
Nhưng chẳng ai dám chắc trời có thật sự sẽ quang đãng trở lại hay không.
Vì thế, sau khi ăn sáng xong, cả nhóm nhanh chóng lên đường, hướng về khu biệt thự Hồ Sơn.
Đi ban ngày dễ nhận biết phương hướng hơn.
Sau bốn tiếng băng rừng vượt phố, nhóm bảy người cuối cùng cũng rời khỏi khu Đông Tân, tiến vào Bắc An - càng lúc càng gần đích đến.
Khu biệt thự Hồ Sơn - cái tên ghép từ hai địa danh: hồ Tái Yển và núi Song Hỷ. Trước khi được phát triển thành khu biệt thự, nơi đây từng là vùng bảo tồn cảnh quan tự nhiên của Hồ Sơn.
Phong cảnh hữu tình, lại là khu vực cao hiếm hoi trong lòng thành phố Lạc Thành.
Từ khi được duyệt quy hoạch, biệt thự mọc lên dọc sườn núi Song Hỷ, xây theo thế ruộng bậc thang từ trên xuống dưới. Xung quanh còn có khu nghỉ dưỡng ven hồ, hội quán tư nhân, phố thương mại - tiện ích đầy đủ.
Chính vì phong cảnh đẹp, lại đi kèm với tiện nghi cao cấp, dù là khu vực ngoại ô, giá nhà ở đây vẫn bị đẩy lên mức trên trời.
Nhiều căn còn đang treo bảng bán, số đã bán thì phần lớn vẫn bỏ trống - thành ra đất rộng mà người thưa.
Trên đường lái xe đến đây, khu phố thương mại vẫn còn dấu vết hỗn loạn.
Cổng khu biệt thự được xây hoành tráng, lẽ ra phải hài hòa với thiên nhiên sơn thủy, giờ đây lại hoang tàn xơ xác dưới mưa gió, thoáng chút thê lương.
Nhưng càng đến gần núi Song Hỷ, không khí lại càng tĩnh mịch đến rợn người.
Nơi này thực sự quá vắng vẻ - ngay cả xác sống cũng hiếm khi bén mảng.
Lúc xây dựng đã có đường lên núi dành riêng cho xe, nên bây giờ di chuyển bằng ô tô cũng không gặp trở ngại gì.
Biệt thự của Hạ Chu và Lâm Dã nằm sát nhau, tọa lạc trên đỉnh núi - nơi cao nhất khu này, mang số nhà HS1803 và HS1804.
Vì được bố trí theo kiểu kim tự tháp nên càng lên cao, số lượng biệt thự ở mỗi dãy ngang càng ít. Ở dãy số 18, phía bên phải đường lên núi, chỉ có đúng hai căn.
Cả nhóm lái xe vào sân, thấy cửa nẻo còn nguyên vẹn, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng về đến nhà!
Vì người ướt nhẹp, mọi người lập tức cởi áo mưa sau khi vào nhà.
Bạch Phong Ngôn còn cảm động thốt lên: "Xung quanh lắm nhà trống thế này, chẳng lẽ giấc mơ sở hữu biệt thự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền