ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 98

Gần đây trời mưa liên tục kèm theo rét lạnh, mọi người nghe nói nhà hàng xóm có người bị sốt cũng không nghĩ ngợi quá nhiều.

Khi cả nhóm quay trở lại nhà, Khương Vũ lập tức hỏi tình hình bên ngoài. Dù camera có hiển thị hình ảnh, nhưng do tiếng mưa quá lớn nên không nghe rõ nội dung.

"Là hàng xóm ở dãy trước, muốn mua thuốc với đồ ăn."

- Hạ Chu giải thích ngắn gọn.

Khương Vũ phồng má, tỏ rõ sự không đồng tình: Không đời nào! Đám họ phải lặn lội đi nhặt từng món, tích từng chút lương thực mới có đủ sống. Nếu bây giờ mọi thứ đã vào guồng ổn định, dĩ nhiên cô sẵn sàng chia sẻ. Nhưng tình hình hiện tại thì sao? Quân đội chưa kiểm soát được mọi thứ, mưa bão vẫn đang tàn phá nơi ở, nguy cơ thiếu lương thực đang cận kề. Khi đã đến mức phải lo sống còn, thì trước hết vẫn phải tự bảo vệ mình.

"Bọn tôi từ chối rồi, bảo anh ta tìm quân đội."

- Lâm Dã nói, giọng hơi cáu, nhưng không hề hối hận vì quyết định khi nãy. Nhà anh ta vốn giàu có, mỗi năm quyên góp cho vùng sâu vùng xa cũng lên tới hàng chục triệu đồng. Nhưng như người ta vẫn nói:

"Đạt thì giúp người, cùng khổ thì giữ mình."

Ai mà chẳng thế.

Thực ra, ai cũng hiểu vì sao người đàn ông kia không muốn đến quân đội xin thuốc. Trong thời điểm hiện tại, sốt cao là chuyện cực kỳ nghiêm trọng. Ai cũng nhớ rõ giai đoạn đầu của virus xác sống giống hệt cúm thường, rồi chỉ trong vài ngày, đã bùng phát thành thảm họa xác sống. Trước đây, quân đội cũng đã nhấn mạnh: ai có triệu chứng bệnh đều phải khai báo đầy đủ. Nếu người đàn ông đó đến lấy thuốc, e rằng cả gia đình sẽ bị theo dõi nghiêm ngặt.

Nhưng cũng đành chịu. Hạ Chu và mọi người không thể phá lệ, dù là giao dịch bằng tiền hay đồ cũng không được.

Người đàn ông lộ vẻ không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn quay người bỏ đi. Có lẽ lý do khiến hắn rút lui nhanh như vậy là vì trước mặt hắn lúc đó là ba thanh niên cao to, mỗi người đều cao gần mét chín. Nếu người đứng trước mặt là một cô gái nhỏ, chưa chắc hắn đã chịu đi nhanh đến thế.

Trước đó, người đàn ông đứng bên ngoài lan can, nói giọng đầy dụ dỗ:

"Tôi là ông chủ của một công ty niêm yết trên sàn chứng khoán, ngoài tiền ra, sau này xã hội khôi phục tôi còn có thể giúp các cậu rất nhiều thứ..."

Hạ Chu từ chối thẳng thừng. Không phải vì tiếc tiền, mà giờ đây tiền bạc chẳng còn nhiều ý nghĩa nữa.

Lâm Dã lúc này đã bắt đầu bực dọc.

"Chú à, chú mau đi tìm quân đội đi, con gái chú còn đang sốt cơ mà."

Hạ Chu chợt thấy lời Khương Vũ nói quả thật có lý hàng rào quanh sân này đúng là quá thấp, nhất định phải xây lại bằng gạch đỏ cho chắc chắn.

Lâm Gia bật lại bộ phim đang tạm dừng:

"Xem tiếp thôi, chuyện thế này sau này chắc còn gặp nhiều. Hy vọng mọi người cứ giữ vững tinh thần như hôm nay."

Có câu nói đùa của Lâm Gia làm dịu không khí, cả nhóm cũng tạm gác lại suy nghĩ về người hàng xóm kia, tiếp tục quay lại với bộ phim đang dang dở.

Hai tiếng sau, bộ phim kết thúc. Mọi người cất máy chiếu, chuẩn bị nấu ăn.

Hệ thống thoát nước ở núi Song Hỷ rõ ràng tốt hơn trong thành phố gấp cả trăm lần, thế nhưng ngoài đường vẫn biến thành sông nhỏ, mưa mang theo bùn đất cuồn cuộn trôi xuống chân núi.

"Có ai ngờ đâu căn nhà này lúc mua lại là view sông nữa chứ."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip