ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 99

Từ khe rèm, có thể thấy bên ngoài vẫn mưa tầm tã, dưới chân núi có vài căn hộ sáng đèn. Lờ mờ còn nghe thấy vài tiếng súng, nhưng rất nhanh đã bị tiếng mưa nuốt trọn.

Rạng sáng, trời vừa hửng, một tiếng thét chói tai và đinh tai vang lên, đánh thức tất cả mọi người khỏi giấc ngủ.

Ai nấy vội mặc quần áo, chạy ra xem tình hình.

Hạ Chu kiểm tra cửa nẻo xung quanh, sau đó bật hệ thống camera an ninh quanh biệt thự. Hình ảnh chỉ bao quát được phạm vi sân vườn, trong khuôn viên thì chưa thấy có gì bất thường.

Ngược lại, Khương Vũ đang dùng ống nhòm công suất lớn thì nhìn thấy một cảnh tượng khác lạ.

Ở dãy số 16, có người vừa mở cổng chạy ra ngoài trong mưa. Do không có ô che hay áo mưa, Khương Vũ nhìn thấy rõ mồn một.

Người đó tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, trước ngực là một lỗ hổng to đùng, nội tạng gần như lòi cả ra ngoài, lòng thòng mà chưa đứt hẳn. Dưới chân là một vũng máu đỏ lòm, nhưng chỉ vài giây sau đã bị mưa xối sạch.

"Là xác sống!"

- Khương Vũ thốt lên.

Dãy số 16... chẳng phải chính là căn nhà hôm trước đến xin thuốc sao?

Nghe đến đây, mọi người mới sực tỉnh: trong cơn mưa lớn này, còn ẩn giấu không ít người nhiễm bệnh đã biến dị.

Bạch Phong Ngôn nhận lấy ống nhòm từ tay Khương Vũ, vừa nhìn vừa nói:

"Khoan nói đến nguyên nhân, hình như hắn lại mò lên trước cửa nhà mình rồi."

Cả nhóm: "..."

Thành thạo đường đi lối lại cũng chẳng phải chuyện tốt trong trường hợp này.

Hạ Chu cũng thấy hắn qua màn hình giám sát ngoài cổng.

"Chắc không vào được đâu, kệ đi."

Nhưng bên ngoài trời mưa, anh cũng chẳng muốn ra đối mặt.

Dưới chân núi chắc cũng vừa xảy ra chuyện tương tự, khi quân đội kiểm soát xong sẽ lên đây xử lý.

Điều quan trọng nhất lúc này là: người hàng xóm ấy không bị cắn, không bị thương, vậy tại sao lại biến dị?

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Bị cảm sốt thôi cũng thành xác sống sao?"

Lục Trạch Xuyên gần như phát điên.

"Có khi ăn nhầm thực phẩm bẩn hoặc uống nước nhiễm bệnh?"

Bạch Phong Ngôn đoán.

Nhóm họ chỉ uống nước khoáng đóng chai.

Còn nước dùng để rửa mặt, giặt giũ thì lấy từ hệ thống cấp nước của núi Song Hỷ, nhưng vẫn được lọc lại thêm một lần bằng máy, nên tương đối an toàn.

"Dù thế nào cũng phải cẩn thận hơn. Gần đây có việc gì thì cũng đừng ra ngoài. Trong nước lũ đầy vi khuẩn, virus đủ loại."

Giọng Hạ Chu trở nên nghiêm nghị.

Hiểu một cách đơn giản: bây giờ chỉ có thể im lặng sống sót.

May mắn là lương thực còn đủ, không ai phản đối.

Bàn bạc xong, ai mệt thì về phòng ngủ tiếp, ai chưa ngủ được thì chia nhau kiểm tra tầng trên tầng dưới, xem có chỗ nào bị dột hay không.

Mỗi ngày đều phải kiểm tra một lượt, vì không biết có thứ gì lạ lẻn được vào nhà hay không.

Khương Vũ về phòng ngủ tiếp, khi tỉnh dậy đã là trưa.

Cô bị đói mà tỉnh.

"Cậu ăn sáng chưa?"

Khương Vũ dụi mắt nhìn Lâm Gia.

"Tôi ăn bún ốc rồi... cần tôi nấu thêm cho một gói không?"

Lâm Gia không nói là mình đã ngồi xổm trong nhà vệ sinh tầng hai để ăn xong gói bún đó.

Món ngon như thế, vậy mà ngoài cô ấy ra chẳng ai chịu ăn!

"Cảm ơn, khỏi cần."

Khương Vũ từ chối khéo.

Lâm Gia: "..." Buồn không nói nên lời.

Khương Vũ chuẩn bị đun nước nấu mì.

"Sao không nấu luôn mà lại đun nước riêng?"

- Hạ Chu thấy cô cắm ấm, tò mò hỏi.

Lâm Dã vừa nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip