ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 54: Em coi ngôi nhà này là gì?

Trong phòng bày biện những vật dụng cô để lại vào bảy năm trước.

Cô giả vờ thoải mái kiểm tra phòng mình:

"Phòng em không thay đổi gì nhỉ."

Cô quét đầu ngón tay lau qua bàn một cái, để lại một lớp bụi dày.

Bụi bẩn gần như che lấp dấu tay của cô.

Điều này không khó đoán. Sau khi cô bị đuổi đi, căn phòng này không có ai đến dọn dẹp, càng không ai để ý.

Cô ngượng ngùng phủi bụi:

"Phòng này chưa dọn dẹp, cũng không thể ở được, em nghĩ em ra ngoài ở sẽ tiện hơn một chút, dù sao cũng đã nhiều năm rồi mà."

Bùi Triệt cười lạnh: "Không được."

Kiều Sở Sở đã đoán trước, tiếp tục cố gắng:

"Có gì mà không được chứ, em sẽ không tự sát nữa, em cũng sẽ không làm loạn nữa, em..."

Giọng Bùi Triệt lạnh hơn:

"Kiều Sở Sở, đừng được nước lấn tới."

Kiều Sở Sở ngạc nhiên: "Gì cơ?"

"Tại sao em nói đến là đến, nói đi là đi?"

Giọng Bùi Triệt như con dao gọt xương sắc bén, bình tĩnh cạo qua từng tấc trên cơ thể cô.

"Em coi ngôi nhà này là gì?"

Kiều Sở Sở tim đập thình thịch!

Bùi Triệt nổi giận rồi.

[... Sao mình quên mất nhỉ, khoảng cách giữa các anh trai mình và sự đen tối chỉ cách mình chết trước mặt họ một bước thôi, bây giờ họ đã là những kẻ bệnh kiều ngầm rồi. ]

Lòng bàn tay Kiều Sở Sở toát mồ hôi, cúi đầu xuống:

"À... Phải, em quên mất."

Cô cố gắng nói với giọng nhẹ nhàng:

"Trong ngôi nhà này đã không còn chỗ cho em từ lâu rồi, bây giờ bắt em quay lại cũng rất khó xử."

Bùi Triệt gặng hỏi:

"Vậy ngôi nhà này không có chỗ cho em là do ai?"

Kiều Sở Sở bị chạm đến nỗi đau, im lặng.

Khí thế áp bức của Bùi Triệt đè nặng lên đỉnh đầu cô, cố tình hỏi:

"Nói cho anh biết, là do ai?"

Kiều Sở Sở xấu hổ cúi đầu, tránh anh để bỏ đi.

Bùi Triệt nắm chặt cổ tay cô!

Cùng lúc ấy, cô vừa quay người lại, đèn trong phòng đã đột nhiên tắt ngúm.

Kiều Sở Sở đưa tay sờ điện thoại, lại nhớ ra điện thoại để ở phòng khách rồi.

Cửa bị Bùi Triệt chắn.

Ánh sáng từ bên ngoài cửa chiếu vào, có nguồn sáng yếu ớt, nhưng nhìn không rõ lắm.

Cô chỉ có thể chú ý tới đôi mắt đen nhánh của Bùi Triệt phản chiếu ánh sáng lấp lánh, như một tấm lưới bao phủ trời đất, cháy bùng ngọn lửa hừng hực.

Cô bị bao bọc trong đó, cảm thấy không thể thở được.

Bùi Triệt đứng trong bóng tối, nửa gương mặt lạnh lùng như tượng điêu khắc hiện ra dưới ánh sáng cắt ngang, không có chút cảm xúc nào.

Kiều Sở Sở cảm thấy choáng váng, lại bị anh đè lên giường!

Cô kinh hãi trợn to mắt: "Anh!"

"Đừng gọi anh là anh!!!"

Bùi Triệt đột nhiên cao giọng như con thú hoang giận dữ:

"Anh đã không còn là anh của em từ lâu rồi! Bởi vì tất cả đều bị em phá hủy hết rồi!!"

Toàn thân Kiều Sở Sở căng cứng, cảm thấy sức mạnh của Bùi Triệt như gọng kìm đè lên cô.

Cô thậm chí không thể cử động cánh tay.

Nỗi sợ hãi như côn trùng bò khắp tứ chi. Cô cố gắng kiềm chế bản thân, giọng nói đã hơi nức nở:

"Anh đã ghét em như vậy thì sao không để em đi, anh không cho em đi còn kéo em lại như vậy, anh bị điên à?!"

"Anh bảo em ở lại đây thì em phải ở lại đây cho anh."

Bùi Triệt giữ chặt tay cô trên đầu, cứng rắn ngồi lên eo cô, hai chân cũng kẹp chặt lấy cô: "Kiều Sở Sở, em đừng quên, tuy em gọi bọn anh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip