ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 55: Thiếu một cũng không được

Mái tóc xoăn của Kiều Sở Sở xõa tung trên giường, ánh trăng rọi lên tóc, toát lên vẻ đẹp rất cuốn hút.

Mắt cô như rơi đầy sao, nước mắt rơi lã chã, thấm ướt mái tóc màu nâu đỏ, vì khóc nên ngực phập phồng dữ dội.

Anh thậm chí có thể nghe thấy tiếng cô thở.

Bùi Triệt không nói gì, lạnh lùng nhìn cô từ trên cao.

Bùi Triệt sững người, dần dần nhận ra tư thế của hai người. Anh đang đè cô trên giường.

Kiều Sở Sở không nhịn được khóc:

"Vậy anh nhìn xem anh đang làm gì, anh đang đè em đấy, anh đè em trên giường đấy!"

Nước mắt Kiều Sở Sở tuôn trào:

"Bây giờ anh đáng sợ lắm, anh Hai!"

Bùi Triệt kinh ngạc, dần dần nới lỏng lực tay.

Kiều Sở Sở choáng váng, đồng thời cũng tức giận:

"Vậy anh có thể đối xử với em như trước được không?!"

"Anh có thể!!"

Bùi Triệt phản bác gay gắt.

Anh chỉ không hiểu nổi:

"Rõ ràng người làm sai là em, tại sao người chọn rời xa cũng là em?!"

Cô khóc nức nở, giọng gần như van xin:

"Anh để em đi đi, chúng ta đã không thể quay lại như xưa được nữa, nhưng em có thể hứa sẽ không bao giờ quấn lấy anh như trước nữa, em sẽ dùng cách của mình để giúp anh, đền bù cho tất cả những gì em đã gây ra."

[Em sẽ dùng sức mạnh của mình ngăn cản bi kịch xảy ra với các anh, em sẽ không bao giờ làm tổn thương các anh nữa, em cũng không muốn như vậy... Em thật sự xin lỗi. ]

Tim Bùi Triệt loạn nhịp.

Kiều Sở Sở mắt đẫm lệ:

"Để em đi đi, em thật sự không hợp ở lại đây."

Như bị ma xui quỷ khiến, Bùi Triệt giơ tay, đặt lên động mạch cổ của cô.

Kiều Sở Sở càng thêm kinh hãi.

[Anh ấy định làm gì? Định bóp cổ mình sao?]

Bùi Triệt mặc kệ, chỉ cảm nhận nhịp đập sống động dưới mạch máu.

Kiều Sở Sở vẫn còn sống.

Cô không rơi từ trên cao, không bị dao đâm chết.

Cô vẫn sống, biết cãi lại, biết sợ hãi, cứ cãi nhau là khóc nhè.

Anh đưa tay lên, thô bạo lau khô nước mắt cho cô.

Kiều Sở Sở giống như chú mèo con bị sư tử liếm lông.

Tay Bùi Triệt như cơn gió táp, lau nước mắt đến mức phấn mắt và mascara của cô nhòe thành một đống.

Cô ngơ ngác ngước mắt lên.

Bùi Triệt mặt lạnh tanh, vẻ mặt không còn dữ tợn như lúc nãy:

"Đừng để anh nghe thấy em nói không muốn ở lại nữa."

Kiều Sở Sở há miệng: "Nhưng..."

Bùi Triệt bịt miệng cô:

"Em có chết cũng phải chết trong nhà, nghe rõ chưa?"

Kiều Sở Sở kinh hãi trợn to mắt, cơ thể theo phản xạ run lên.

Bùi Triệt cảm nhận được cô đang run, khóe miệng cong lên âm trầm:

"Em sợ anh?"

Kiều Sở Sở nghiến chặt răng, không dám nói gì.

[Làm sao có thể không sợ chứ anh, anh cầm chìa khóa phòng em, nhìn chằm chằm vào em, còn ngồi lên người em. Từ nhỏ đến lớn em chưa từng bị người đàn ông nào đè lên như vậy, hơn nữa bây giờ sát khí của anh còn nặng hơn cả quỷ!]

Bùi Triệt phát ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cúi người xuống nói:

"Kiều Sở Sở, em quên rồi sao? Khi còn nhỏ, trong bảy người anh, em thích anh nhất."

Kiều Sở Sở ngớ người: "Hả?"

Cô chậm chạp suy nghĩ một chút, nhưng không hề nghĩ như vậy.

Hồi nhỏ rõ ràng người cô thích nhất là anh cả.

Bởi vì Bùi Uyên rất dịu dàng, rất đàn ông, tuy hơi lắm lời nhưng thật sự có cảm giác lắm lời của người mẹ, rất biết chăm sóc người khác.

Bùi Triệt từ nhỏ đã rất âm u.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip