Chương 56: Đừng nói đến từ rời đi nữa, được không?
Nửa đêm hai giờ, sau khi xã giao xong, các anh em khác cùng nhau về nhà.
Bụi bay mù mịt trong phòng, Kiều Sở Sở vừa ho vừa vẫy tay, mắt đẫm lệ liếc nhìn Bùi Triệt.
Bùi Triệt cười mỉm nhìn cô, như đang nhìn một món đồ chơi mới lạ, say mê nhìn vào mắt cô.
Cô giả vờ bình tĩnh dời tầm mắt: "Nhưng mà..."
Bùi Triệt nghiêng đầu.
Cô có ý kiến, nhưng không dám nói.
[Phòng em toàn bụi thế này, sao ở được chứ?]
Bùi Triệt: "..."
Anh giơ tay chỉ ra ngoài.
Kiều Sở Sở mắt sáng lên:
"Anh cho em ra ngoài ở?"
Bùi Triệt:
"Ở phòng anh."
Kiều Sở Sở: "?"
Bùi Triệt xuống khỏi người cô, lạnh mặt nói:
"Ga giường phòng anh mới mua, mới giặt xong, anh còn chưa dùng, em qua ở đi."
Phòng khách không dọn dẹp cũng không có ga giường, chỉ có lựa chọn này.
Kiều Sở Sở suy đi nghĩ lại, cũng chấp nhận, ngọt ngào nói:
"Vậy ga giường của anh mua bao nhiêu tiền?"
Bùi Triệt nhíu mày:
"Em hỏi cái này làm gì?"
Kiều Sở Sở nghiêm túc:
"Dù sao cái ga đó của anh sẽ bị em nằm, anh nằm lại cũng không hay, ngày mai em sẽ tháo xuống thay cái mới cho anh, bù đắp kịp thời, nhưng nếu mà đắt quá thì em vẫn ở sô pha tạm một đêm vậy."
Bùi Triệt:
"Em bị bệnh à?"
Kiều Sở Sở: "?"
Bùi Triệt không vui:
"Mau đi đi, đừng chọc anh nổi giận!"
Kiều Sở Sở ngồi bật dậy từ trên giường, kỳ lạ nhìn Bùi Triệt.
[Thời thế đúng là thay đổi rồi, anh Hai mắc chứng sạch sẽ lại chủ động để mình ở trong phòng anh ấy? Anh ấy điên rồi hay ngốc rồi thế?]
Bùi Triệt: "?"
Kiều Sở Sở cảm thấy như có gai đâm sau lưng, bôi dầu lên chân chạy mất dạng!
Bùi Triệt lạnh lùng nhìn ra cửa, âm u lẩm bẩm:
"Hồi nhỏ tóc em toàn do anh gội, bây giờ lại tính toán với anh."
Sau khi Kiều Sở Sở rời đi, Bùi Triệt mới quay trở lại giường, ngồi xuống.
Anh đặt tay lên mạch đập của cô, khó hiểu.
Là các anh trai đã nuôi nấng cô lớn lên sao?
Hay chỉ là một nhân vật tiểu thuyết đã được định sẵn?
Bùi Triệt không hiểu nổi, cũng lười rối rắm quá trình, anh chỉ cần kết quả.
Bùi Triệt chống hai tay bên mặt cô, khó hiểu nhìn cô:
"Hơn mười năm rồi, anh không có một khắc nào quên lời em nói hôm đó, những năm này anh cứ suy nghĩ đi suy nghĩ lại, rốt cuộc là lúc đó em đã lừa dối anh, hay lời hứa ban đầu là thật, nhưng em nuốt lời cũng là sự thật, hành hạ bọn anh từng người một đến kiệt quệ tinh thần cũng là sự thật."
"Anh biết em có nỗi khổ riêng."
"Nhưng trong lòng em, rốt cuộc bọn anh là gì?"
Anh càng nghĩ về những lời hứa thuở thiếu thời càng rõ ràng.
Như một cây roi đang quất vào linh hồn cô.
Cô cảm thấy nhục nhã, nhưng lại không thể phớt lờ vết sẹo sâu hoắm kia:
"Em nhớ vết sẹo cắt tay của anh đã mờ đi rồi, sao lại có thêm một vết nữa?"
Bùi Triệt bình tĩnh hỏi lại:
"Em nói xem?"
Kiều Sở Sở: "..."
"Bất kể em nhìn nhận anh thế nào thì em đã đã phá hủy tất cả, em phải có trách nhiệm bù đắp lại mười ba năm qua, được không?"
Tuy giọng điệu là thương lượng nhưng rõ ràng đây là mệnh lệnh.
Kiều Sở Sở nhìn anh bằng ánh mắt đầy lạ lẫm, không trả lời.
Bàn tay Bùi Triệt đặt trên cổ cô dần siết chặt: "Được không?"
Kiều Sở Sở run rẩy vì sợ hãi.
Cô cảm thấy ngạt thở, đau đớn gật đầu: "Được."
Bùi Triệt: "Đừng nói đến từ rời đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền