ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 103. Chương 103: Quyết không ngã gục. (3)

Chương 103: Chương 103: Quyết không ngã gục. (3)

Cảnh Bảo Lỗi phát ra tiếng cười rất không hài hòa với tình hình lúc này, Bao Tiểu Tam tức lắm:

" Anh coi em là em gái, em lại coi anh là thằng háo sắc à? Sao không đề phỏng Bảo Đản."

" Thôi đi, không phải mấy người luôn coi tôi là con gái à ... À không phải, tôi còn chẳng bằng con gái."

Cảnh Bảo Lỗi có thể tha thứ việc bị Bao Tiêu Tam trêu chọc là ái nam ái nữ, nhưng giờ thua cả Quản Thiên Kiều làm hắn hậm hực:

" Lúc nào rồi còn lải nhải lắm thế ... Nhanh lên."

Quản Thiên Kiều thúc giục, thể lực của cô không tốt chưa gì đã có dấu hiệu đuối sức rồi:

" Chúng ta chạy đi đâu được chứ?"

Cảnh Bảo Lỗ lo lắng lắm, ở đây làm gì có chỗ mà chạy, chẳng lẽ cướp xe chạy tới thành phố Bắc Ninh, chạy tới đó chưa chắc đã thoát:

Quản Thiên Kiều không đáp, cứ vậy chạy một mạch, ra tới ngoài đường phát hiện khắp nơi hỗn loạn, tiếng la hét quát tháo, đánh đập, người khóc người chạy, cứ như đang ở phim trường, bọn họ tới đây cả tháng rồi, đã bao giờ thấy chuyện như thế.

Chẳng kịp nghĩ vì sao thế này, đằng sau có truy binh quát tháo, Quản Thiên Kiều chạy một mạch tới nhà hàng lẩu Tứ Xuyên, vừa qua cửa đã hét lên:

" Chị Diễm Hồng, có người đánh bọn em ... Bọn chúng giở trò lưu manh, còn đánh anh em bị thương ... Chúng đang đuổi theo đấy ..."

Tiếng kêu tủi thân vô cùng như muốn khóc tới nơi rồi, Diễm Hồng đang tính sổ sách sau quầy chạy ra, thấy hai chàng trai đã bị đánh cho không nhận ra, bảo bọn họ chạy xuống bếp, gọi Nhục Đôn ra. Rõ ràng cô rất có kinh nghiệm đánh nhau, vơ ngay một cái muôi lớn đứng chắn giữa đại sảnh. Hai thằng vừa bị phun nước ớt vào mắt chạy tới, chưa kịp nói gì bị Diễm Hồng vung muôi lớn quật túi bụi, vừa ối á vừa lui ra ngoài.

" Đừng đánh, đừng đánh! Chị Diễm Hồng, Bảo ca sai bọn tôi . . Á, á ..."

Một tên rối rít giải thích:

" Xéo, mày bảo thằng vương bát đản đó tới đây."

Diễm Hồng ném muôi bay vèo đi:

Hai thằng kia không dám trêu chọc Hồ Diễm Hồng, lại thấy Nhục Đôn gầm gừ chạy ra thì cuống cuồng bỏ chạy, mấy người trốn ở trong phòng thở phào. Cảnh Bảo Lỗi hiểu rồi, trốn ở chỗ cô gái trong lòng Kỳ Liên Bảo, ai dám tới gây chuyện nữa. Vừa mới hoàn hồn, ba người nhìn nhau, sau đó gần như đồng thanh hỏi:

" Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

" Không biết, có mấy thằng xông vào bếp, hỏi chụp trộm gì đó ... nhìn mặt tôi đây này ..."

Gương mặt Cảnh Bảo Lỗi giờ to gấp đôi đầu còn vẻ thiên kiều bá mị thường ngày:

" Anh thì sao?"

Quản Thiên Kiều hỏi Bao Tiểu Tam còn bị thương nặng hơn mà xót xa, muốn đụng thử lại không dám:

Bao Tiểu Tam cay cú lắm:

" Anh có biết gì đâu, có người đánh Bảo Đản, thế là anh xông lên, liền bị đánh ra thế này ... May nhờ Cừu Địch giải vây, không thì anh chẳng thoát, cậu ta bảo bọn anh mau về đưa em đi."

" Vậy Cừu Địch thì làm sao? Anh ấy đâu rồi?"

Quản Thiên Kiều dậm chân hỏi:

" Cậu ta đoạn hậu, đánh nhau với đám kia."

Tới đây cả ba đều không biết nói gì, nhưng trong lòng càng hiểu rõ, đừng nói là một mình Cừu Địch, dù có thêm ba người bọn họ cũng không làm gì được đám đó.

Mà vấn đề lớn nhất là, tới giờ bọn họ vẫn mù tịt không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Trong sân rộng của nhà bếp, một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip