Chương 104: Chương 104: Quyết không ngã gục. (4)
Kỳ Liên Bảo xoay người lại, chỉ mặt Cừu Địch mắng:
" Mày đúng là làm mất mặt Quân thể quyền, có chiêu chui háng thế à?"
" Thắng được thì đều là chiêu tốt."
Cừu Địch nói cứng chứ đã mồ hôi đầm đìa, một nửa là mệt, một nửa do bị con súc sinh hình người này làm khiếp sợ:
" Đừng nói thắng, mày còn chẳng có cơ hội bỏ chạy."
Kỳ Liên Bao giang rộng tay làm động tác giãn ngực, hai tay bóp lại, đốt xương kêu răng rắc. Cừu Địch chỉ thấy hơi lạnh chạy từ gót chân lên đầu, y đã giở hết thủ đoạn mới có thể trật vật cầm cự, vậy mà đối phương vẫn chưa tung hết sức. Y từng nghe cha mình nói, luyện Quân thể quyền tới một mức độ nào đó, nắm tay phát tiếng vang, tung đấm ra gió, tất cả đều đã thấy, mới hiểu nãy giờ đối phương chỉ thử y mà thôi.
Bây giờ mới là đánh thật, Kỳ Liên Bảo đuổi tới, căn bản không coi nắm đấm Cừu Địch tung ra ra gì, đấm thẳng lại, Cừu Địch đau đớn thu quyền. Vừa mới thu nắm đấm thì thấy một cú đá đã tới trước ngực, Cừu Địch chỉ kịp thu tay chắn đòn, vẫn cảm giác như bị xe hơi tông phải, bay ngược ra sau, ngã chổng vó.
Dù đau ngạt thở, Cửu Địch vẫn cắn răng bật người đứng lên, lửa giận bốc cao, sải bước tiến tới, vươn dài tay đấm, muốn đánh vào mặt đối phương, rồi mượn thế vật bẻ cổ.
Bị kẹp rồi ... Cừu Địch dùng lực, không ngờ Kỳ Liên Bảo chẳng hề nhúc nhích, mỉa mai thay đối phương kẹp cổ ngược lại, vật một phát lại khiến Cừu Địch văng mấy mét.
Lại bật dậy, lại nhào bổ tới, lần này Cừu Địch định dùng cứ đá ngược sở trường, có điều bị Kỳ Liên Bảo gồng tay đỡ lấy, hắn tung chân, đá Cừu Địch bay mấy mét.
Cừu Địch bật dậy, vậy mà không lùi còn tiến, chỉ có điều sức y đã suy giảm rồi, Kỳ Liên Bảo đợi Cửu Địch tới gần, một tay đỡ chiêu, tay kia vung lên tát.
Bốp!
Cái tát như trời giáng, Cừu Địch gục ngay lập tức.
" Đứng lên đi, nếu mày chỉ có thế đừng mạnh miệng."
Kỳ Liên Bảo không có chút lòng trắc ẩn nào, mỗi cú đấm đều hết sức, Cừu Địch ngã lăn đi, nhưng y vẫn bò dậy, dù người lảo đảo, hai mắt không rời đối thủ, chuẩn bị tiếp chiêu. Lúc này ngay cả Kỳ Liên Bảo cũng lấy làm lạ, thằng nhãi này dai hơn hắn nghĩ rất nhiều, nghĩ thì nghĩ thế, hắn không cho Cừu Địch lấy một chút cơ hội nào, đối phương còn chưa đứng vững hắn nhanh chóng áp sát, co chân lấy đá, bốp, Cừu Địch dù dùng cả hai tay chắn trước mặt cũng không ích gì, thêm một lần lăn xa mấy mét.
" Asaaaaa -" Cừu Địch hét như cơn điên, tay rách, mặt cũng đầy máu, xương cốt toàn thân rã rời, hai tay chống đất, nghiến răng lấy sức nhưng không bò dậy được nữa:
Mã Khai Hoang chạy tới cầu xin:
" Đừng đánh nữa Liên Bảo, đánh nữa là chết người đấy ... dù có chuyện gì thì đánh thế cũng đủ rồi."
Mấy bác gái trong bếp đã ngân ngấn nước mắt, nghĩ tới từ lúc mấy thằng bé này tới bếp làm việc, lúc nào cũng cười nói vui vẻ, gặp ai cũng lễ phép chào chú chào thím, làm việc chăm chỉ, còn ngoan ngoãn lễ phép, tuy sợ Kỳ Liên Bảo, vẫn hô lên:
" Dừng lại đi, Hắc Cầu, chịu thua đi ..."
" Bảo ca, tha cho nó đi, mấy thằng này ngốc lắm, toàn chạy quanh bếp cả ngày, không biết chuyện ngoài kia đâu."
" Liên Bảo, cậu nể mặt tôi, đừng đánh nữa được không."
" Tao rất thích mấy thằng cứng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền