Chương 54: Chương 54: Xuân dược phát uy. (1)
Hồ Diễm Hồng ở sau quầy, cô nhận ra Cừu Địch, nhưng chẳng hề có ý định can thiệp, thậm chí còn khoanh tay dựa vào tường, như đợi xem trò hay.
" Ấy ấy, các anh , các chú ... Đừng đánh, đừng đánh ..."
Cừu Địch nâng tay đỡ một cú đấm, bốp một phát tê mất nửa cánh tay, tiếp ngay đó lại một cú bạt tai, lực đạo mạnh tới mức muốn xô văng cả y đi:
Đỡ được cả, thân thủ thằng này hơi bị khá, làm bao cát giải trí được, mấy tên đại hán hơi rượu bốc lên, tốt quá, đang buồn không có chuyện gì đây.
Cừu Địch cuống cả lên, nói gấp:
" Đừng, đừng, bàn này do tôi trả ... đừng đánh, đừng đánh, hiểu lầm, hiểu lầm thôi ..."
Vừa nghe thế thì cơn giận của đám đại hán uống rượu rẻ tiền nguôi đi đôi chút, kiếm được một bữa ăn thì tốt quá rồi.
Cừu Địch tranh thủ hô lên:
" Chị Diễm Hồng, thêm thịt dê cho bàn này đi, thêm hai món ăn nữa, món gì thì chị cứ xem mà làm, nhanh nhanh nhé!"
" Ừ, được, được, lên ngay đây!"
Diễm Hồng chẳng quan tâm chuyện ai trả tiền, nghe thấy gọi thêm món là hớn hở đi vào bếp:
Đám đại hán thấy vớ bở rồi, không lên tiếng nữa, nhìn chằm chằm Cừu Địch, à thằng này ở vùng ngoài tới, dễ bắt nạt thôi. Còn chưa kịp lên tiếng, Cừu Địch như chột dạ, quay sang mắng Cảnh Bảo Lỗi đứng đần mặt ở cửa:
" Đứng đó nhìn làm gì, mau đi mua cho các chú vài chai rượu ngon ... Đi nhanh về nhanh."
Thằng này biết điều quá, thôi chẳng cần dọa nó làm gì nữa, cả một đám đánh một người cũng chẳng hay ho gì. Chẳng mấy chốc Cảnh Bảo Lỗi cầm hai chai rượu chạy vào, Cừu Địch đích thân nhận lấy, tay che phần nắm, vặn một cái cực kỳ hào sảng ném nắp đi, thế là sơ hở gì cũng không còn nữa.
Thành công rồi, qua được rồi, Cảnh Bảo Lỗi vừa sợ vừa mừng, tim đập điên cuồng, sợ không khống chế được nét mặt để lộ tẩy, từng bước từng bước lui ra ngoài.
Chai rượu còn đầy nguyên trông mới tinh nữa, ai mà có thể nghi ngờ gì được chứ? Cừu Địch cứ thế đàng hoàng rót đầy chén, mặt tươi cười, nói năng hết sức vừa tai. Món ăn nóng hổi lại đưa lên rồi, đám đại hán kia cũng hào sảng, không truy cứu nữa, bảo Diễm Hồng lấy thêm cốc:
" Nào huynh đệ, uống một chén!"
Thôi chết, trăm tính ngàn tính không tính tới nước này, Cừu Địch làm sao dám uống thứ rượu đó. Diễm Hồng đã mang cốc ra, đám này uống rượu bằng cái cốc to như cái bát, rượu đổ đầy luôn, uống chừng này xuân dược vào thì còn gì là con người nữa. Cừu Địch mặt tái me tái mét, tay cầm cốc rượu mà run, lòng thầm cầu mong thuốc mình mua được là thuốc giả, nếu không phải tìm thằng ái nam ái nữ Cảnh Bảo Lỗi mà phát tiết.
Chết tôi rồi! Chết tôi rồi! Cừu Địch không biết làm sao từ chối cốc rượu này, y mà không uống đám người kia nghi ngay, chắc là vờ uống nhân lúc hỗn loạn nhỏ ra ...
Chát!
Một cánh tay trắng trẻo vung lên tát Cừu Địch một phát, văng cả cốc rượu đi. Quản Thiên Kiều bỗng từ đâu chạy vào đấm đá Cừu Địch:
" Anh có còn là nam nhân nữa không? ... Cái thằng lưu manh đó trêu ghẹo em, vậy mà anh mặc kệ à? Anh là thằng hèn ..."
Một người đánh, một người lùi, Cừu Địch lúng túng đưa tay che chắn, Quản Thiên Kiều như hổ cái, à không kích cỡ này chỉ như mèo thôi, cào cắn liên hồi. Đám đại hán thấy có trò vui cười hô hố, Cừu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền