Chương 55: Chương 55: Xuân dược phát uy. (2)
Trong bóng tối mấy tiếng cười khúc khích, Cừu Địch đột nhiên thấy lưng nhói một cái, quay đầu lại, y ngửi thấy mùi thơm thơm, không phải là mùi nước hoa. Quản Thiên Kiều ở gần trong gang tấc, cảnh cáo y không được nói to, rõ ràng thằng Tiểu Tam nói to hơn, vậy mà em gái này lại nhéo mình, thật vô lý.
Nhưng phải nói vừa nãy trong tích tắc nguy cấp, Quản Thiên Kiều xông vào giải cứu, khiến Cừu Địch phải có cái nhìn khác về cô, trước kia y luôn hoài nghi cô gái này, vậy mà người ta lại cứu mình khỏi bàn thua trông thấy, chân thành nói:
" Cám ơn cô, lúc đó không có cô ra mặt, e là tôi không đi được."
" Đó đâu phải là ra mặt, đi cùng các anh phải gọi là mất mặt."
Trong bóng tối Quản Thiên Kiều đáp như thế, sau đó lại cười rúc rích, chứng tỏ năng lực tiếp nhận của cô gái này không tệ:
Lại đợi thêm một lúc nữa, vẫn không thấy động tĩnh gì hết. Xem ra là thuốc có vấn đề thật rồi, Bao Tiểu Tam lẩm bẩm chửi, thời buổi này còn tin được ai nữa không? Cả người Mông thật thà cũng lừa đảo.
Đêm khuya gió to, trời mỗi lúc một lạnh, Quản Thiên Kiều không chịu được nữa, giọng bắt đầu run run rồi, lúc ra ngoài cô không mặc đủ ấm, mọi người lòng nguội lạnh, chuẩn bị về nhà trọ thì bất thình lình ...
" A - a -"
Một tiếng nữ nhân kêu dài, liên tục phấn khích, cao vút từ trong nhà truyền ra, sau đó vẫn kêu, tiếp tục kêu ... Kêu liên miên, tiếng kêu xen lẫn sung sướng và đau đớn đó làm chó nhà bên bị kinh động.
" Gâu gâu gâu ... À ú ú ú ú ..."
" Gâu gâu ... Ú ú ú ú ..."
Chó ở đây nhiều con lai sói, ngửa cổ tru lên thành bản giao hưởng, náo nhiệt vô cùng.
Chẳng cần nói cũng biết đó là thứ âm thanh gì, bốn người có tật giật mình, không dám ở lại nghe, lom khom người trong ngõ tối mà chạy, cố gắng nhịn cười, men theo chân tường chạy về. Thế rồi dọc đường lại nghe thấy ở nhà nào đó, tiếng nam nữ giao hợp to tới mức truyền ra cả ngoài đường, trong đêm tối nghe hết sức rõ ràng.
" A ... A ... A ..."
Tiếng rên rỉ như khóc như đau như sướng, vang vọng trời đêm của tiểu trấn, cả bốn đứng thẳng người lên, chạy vội về nhà.
Vốn Bao Tiểu Tam định mời Quản Thiên Kiều sang ăn mừng thắng lợi, bị cô đá một cái đau điếng, chạy về phòng đóng sầm cửa lại.
Sáng hôm sau, đường phố lại náo nhiệt, những quán bán đồ ăn sáng lại bày ra như mọi khi, khách hàng vẫn nườm nượp, chỉ khác là mọi người có thêm câu chuyện để hỏi nhau: Đêm qua nhà ai đánh bà nương thế, nửa đêm còn nghe thấy.
Chân tướng không ai biết, đoán chừng người biết còn đang nằm thẳng cẳng kia. Chuyện này dẫn tới hậu quả trực tiếp là giám đốc Mã, Mã Khai Hoang của bộ phận ẩm thực nhà khách trố mắt. Mặt trời lên tới ba cây xào rồi, đội xe vận chuyển đã quay về rồi, có tới mười một người xin nghỉ phép, trong đó có hai đôi vợ chồng cùng không đi. Hắn phái người tới nhà hỏi, người đi hỏi thăm đều quay về nói, cảm nặng, không rời giường được.
Nghe vậy giám đốc Mã nổi trận lôi đình, rống lên:
" Thứ chó má, đi thông báo, nếu còn không tới thì sau này khỏi cần tới nữa."
Mỗi ngày làm cơm hộp là công việc vô cùng cực nhọc, thiếu đám tráng hán kia thực sự là không làm nổi, được một lúc thì người đi thông báo gọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền