Chương 94: Chương 94: Say rượu nói thật? (2)
Đường Anh ngây ra nhìn vẻ mặt bừng bừng hưng phấn trông đợi của Cừu Địch, cô còn đang nghĩ câu trả lời, không ngờ Cừu Địch lại tiếp tục nói:
" Tôi thấy chị cũng không có vẻ gì là khó xử nhỉ, thực ra chúng ta đều hiểu mà có phải không, thế không cần giấu nhau làm gì cả, đúng không?"
Quản Thiên Kiểu chẳng hiểu chàng say này đang nói gì, suy nghĩ của Đường Anh cũng bị y cắt ngang, hỏi lại:
" Cậu nói đều hiểu tức là sao? Chúng ta giấu nhau cái gì?"
" Tôi muốn nói chính là ... thực ra đây đâu phải là một kỳ thực tập, mà là một cuộc điều tra thương vụ vô cùng nguy hiểm, bất kể lúc nào cũng có khả năng bị đám lưu manh ác bá đương địa tóm được, nhẹ thì đánh một trận, nặng có khi chôn xác trong hoang mạc bao la đằng kia ..."
" Các chị tuyển mấy người chúng tôi, không phải vì chúng tôi ưu tú, mà là vì chúng tôi quen lăn lộn kiếm sống ngoài kia, cho nên mới có khả năng tồn tại được ở nơi này, đúng không?"
Cừu Địch rõ ràng là say rồi, nhưng lời nói của y lại còn tỉnh hơn lúc tỉnh:
Hình ảnh Đường Anh trên màn hình không nhúc nhích, tựa hồ đường truyền có vấn đề khiến đứng hình rồi. Cừu Địch thì vẫn cứ nói:
" Thực ra Cáp Mạn đâu định tuyển dụng chúng tôi đúng không? Chỉ là một viên kẹo đưa ra dụ chúng tôi thôi ... Lần sau các vị lại lặp lại trò này với người khác, đúng không?"
Chuyện này mọi người đã thảo luận với nhau rồi, nhưng vẫn ôm chút hi vọng, giờ nói ra, có lẽ là kết thúc, Cảnh Bảo Lỗi hơi cúi mặt xuống, hắn vẫn mong có được công việc chính thức đường hoàng ở Bắc Kinh, Quản Thiên Kiều khẽ cắn môi, chỉ có Bao Tiểu Tam vẫn há miệng cười.
Đường Anh không thừa nhận cũng chẳng phụ nhận, chẳng có âm thanh nào phát ra.
Cừu Địch trong trạng thái nửa tỉnh nửa say đó nói không ngừng:
" Chị yên tâm, tôi cũng không cầu xin chị cho tôi công việc này, nhưng chị phải cho tôi lý do để ở lại đây chứ ... À cho toàn bộ chúng tôi lý do ở lại đây mới đúng chứ ... Bọn chị ở đó biết nơi này vất vả thế nào không, tôi chưa nói cái khác, riêng thời tiết, điều kiện ăn ở tại đây, chị tới không chịu nổi ba ngày đâu ..."
" Bên chị che giấu mục đích thực sự, cũng không nói tới nguy hiểm ẩn giấu trong đây, bây giờ lại định né tránh chuyện sắp xảy ra ... Không sao, nhưng tôi muốn vất vả của mọi người ở đây phải có báo đáp xứng đáng, chị phải cho chúng tôi cái giá đáng bán mạng chứ?"
Quản Thiên Kiều ngây người, hàng ngày cô chỉ thấy Cừu Địch cùng Bao Tiểu Tam, Cảnh Bảo Lỗi cười đùa suốt, tựa hồ vô tâm, giờ cô mới hiểu, trong lòng y che giấu rất nhiều tâm sự, nếu không có lần say rượu này, có lẽ y chẳng bao giờ lộ ra.
Đường Anh thì không ngây người nữa mà vội vàng hỏi:
" Cậu nói gì, chuyện sắp xảy ra là cái gì?"
" Có người thèm muốn bầu sữa của Bằng Trình chứ gì, cả một thị trường lớn như thế, giết người phóng hỏa tranh nhau họ cũng dám làm, chẳng lẽ chị nghĩ bọn tôi là đám ngốc thật đấy à? ... Bọn tôi có thể mới bước chân vào cái nghề này, nhưng ngoài xã hội kia, chúng tôi lăn lộn đủ rồi ... Chị muốn chúng tôi tiếp tục ở lại đây ... Tôi đoán, xem nào, bên trên sắp có hành động, nên muốn chúng tôi quan sát bố trí của thượng tầng sẽ tạo ra ảnh hưởng gì với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền