Chương 95: Chương 95: Chuyện tốt khó nuốt. (1)
Cách trấn Truân Binh cả ngàn dặm, tầng tám tòa nhà Bảo Long, Đường Anh sau khi biết Tạ Kỳ Phong vẫn ở công ty thì vội vàng thay trang phục, mang theo đoạn ghi hình cuộc trò chuyện vừa rồi tới cho hắn xem. Nhìn Tạ Kỳ Phong ngồi trầm ngâm bên máy vi tính cô biết, biểu hiện vừa rồi của mình không được tốt lắm.
" Xin lỗi giám đốc Tạ, lúc đó tôi bị giật mình."
Đường Anh yếu ớt nói, cô cảm giác khi đó mình ngắt cuộc trò chuyện là hành vi vô cùng ngu ngốc, khác nào vạch áo cho người xem lưng:
" Ha ha, không sao đâu, tôi cũng bị giật mình mà, bọn họ ở tuyến đầu, một số thứ sẽ nhạy bén hơn chúng ta, điều này chẳng phải vừa vặn xác nhận suy đoán của tôi hay sao?"
Tạ Kỳ Phong đứng dậy, cười nói thoải mái như không có gì, thực ra hắn đang nghiền ngẫm một số câu nói của Cừu Địch, che giấu mục đích thực sự, không nhắc tới hoàn cảnh nguy hiểm, phản ánh ảnh hưởng của bố trí thượng tầng ... Không chỉ là những lời nói chúng yếu hại, mà giúp hắn nhận ra, bố cục thượng tầng bắt đầu rồi, cho dù Cáp Mạn sẽ là một quân cờ được huy động.
Chàng trai đó thú vị thật, xem ra đến ngay cả chính bản thân cậu ta cũng chưa phát huy năng hết tài năng của bản thân, Tạ Kỳ Phong khẽ vỗ vai Đường Anh vẫn đứng ngây ra đó, lòng muôn vàn cảm khái:
" Câu ta sai rồi, bây giờ tôi thực sự muốn tuyển dụng cậu ta đấy."
" Nào, tôi mời cô ăn khuya, hôm nay tôi mải làm việc quên ăn tối, giải quyết luôn một thể."
Ba ngày sau, thành phố Bắc Ninh.
Ngay cả thành phố nằm ở thảo nguyên cũng bị ảnh hưởng bởi bong bóng bất động sản, chỉ mười năm mà khu thành phố cũ đã mở rộng lên gấp đôi, nhân khẩu thì chẳng thấy tăng lên. Rời khỏi khu nội thành nhìn xung quanh, chỉ thấy đường phố rộng rãi, đèn đường nối nhau, những khu nhà cao tầng san sát, tạo thành một sự phồn hoa mà vắng bóng người.
Tất cả những nơi tấp nập nhất thành phố Bắc Ninh lại ở khu nhà lụp xụp cũ kỹ, khu chợ bắt nguồn từ chợ phiên truyền thống có cả hàng trăm năm, hay khu dựng lều của người Mông Cổ.
Dù là thế, công trình mới vẫn dựng lên, công trường vẫn ầm ầm tiếng máy móc.
Tông Bằng Trình từ một công trường về thẳng nội thành, hắn nhận được điện thoại khẩn cấp của Kim Quốc Ngạn, có chuyện gấp. Hắn liền vứt bỏ công trường đang xây dựng, vội vàng rời đi, hắn biết uy lực của đạn pháo bọc đường nhiều năm đã hiển lộ ra, vị giám đốc của Hoa Hâm đó đã một lòng thành người hợp tác với hắn. Phàm có điện thoại khẩn cấp như thế này, chắc chắn là có chuyện làm ăn tìm tới tận nơi.
Được nửa đường thì hắn bảo tài xế rời xe, đích thân lái xe đi, hai người trò chuyện sẽ thuận tiện hơn. Xe tới thẳng văn phòng làm việc của Cty khai phát du lịch phim trường Đại tây bắc ở Bắc Ninh, tòa nhà Hằng Tín nằm ở trung tâm thành phố, tầng thứ 11.
Đỗ xe xong hắn mở cốp lấy ra hai chai rượu trùng thảo, lễ nhiều không ai trách, tay không tới nhà mới là không hay.
Tâm trạng Tông Bằng Trình rất tốt, ngâm nga tiểu khúc thảo nguyên, đi thang máy tới thẳng tầng 11, chào hỏi mấy cô gái lễ tân quen thuộc, mặt mày như gió xuân tới văn phòng giám đốc Kim gõ cửa.
" Giám đốc Kim, bảo sao hôm nay mí mắt tôi cứ giật suốt, ha ha ha, hóa ra là thần tài nhắc. Tôi có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền