Chương 109: Gặp mai phục
Ngay khi ký ức của Hồ Trát tiên tán, trong lòng Viên Minh cũng không tự chủ dâng một một loại ảo giác thất vọng mất mát.
Loại cảm giác này hơi khó để hình dung, nó giống như việc trí nhớ của mình đột nhiên móc rỗng, không nhịn được sinh ra cảm giác mất mát, trống rỗng.
Nhưng rất nhanh, hắn liền nhớ đến lời cảnh báo của mèo bạc khi trước.
Sử dụng loại năng lực thần hồn tương tự với Tự Hồn, nhất định phải tránh để cảm xúc đắm chìm trong đó, nếu không theo thời gian kéo dài, rất dễ xảy ra tình trạng trí nhớ rối loạn.
Viên Minh âm ầm giật mình một cái, lập tức thu liễm tâm tình, nhắm mặt yên lặng vận chuyển Minh Nguyệt quyết, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn tạp và tâm tình tiêu cực trong trí nhớ của Hồ Trát.
Một lúc lâu sau, Viên Minh lần nữa mở mắt ra, nhẹ nhàng thở một hơi dài.
Một khắc sau đó, hắn nhạy cảm phát hiện một tia biến hóa phát sinh trên người mình, cụ thể là sau khi thôn phệ hồn phách Hồ Trát, lực lượng thần hồn của hắn dường như tăng thêm một chút ít.
Đối với chuyện này, hắn thực sự không cảm thấy vui, trái lại còn tự nhắc nhở bản thần: “Tự hồn tuy tốt, nhưng cũng không thể tham lam.”
Đúng lúc này, hắn vừa quay đầu liền thấy đại hán xăm mình của Thú Nô đường đang bước qua bên này. Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đại hán tràn ngập vẻ kinh sợ.
Gã không thấy Viên Minh cầm binh khí trong tay, cũng chẳng thấy quần áo trên người Viên Minh dính máu nên trong lúc nhất thời không thể kịp phản ứng.
“Cái này…Đã xảy ra chuyện gì?” Đại hán xăm mình hoảng hốt kêu lên.
“À, ta cũng vừa đến đây, mấy người bọn họ hình như bị người khác tập kích…Vừa rồi người đi làm gì?” Viên Minh chợt đổi giọng, giận dữ nói.
“Ta, ta…” Đại hán xăm mình đang chột dạ sẵn, dễ dàng bị Viên Minh chấn nhiếp.
“Lại đây, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.” Viên Minh quát.
Đại hán xăm mình đành phải lê bước tới. Khi gã còn chưa tới gần, Viên Minh đã ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc.
“Đồ hỗn trướng, lúc nào rồi mà còn không quản được đũng quần!” Viên Minh làm bộ trách mắng, đồng thời tiến một bước về phía gã.
Đại hán xăm mình đang định lên tiếng nhận sai xin tha, nhưng gã còn chưa kịp mở miệng, trước mắt bỗng có ánh kiếm lóe lên. Gã chỉ cảm thấy chỗ cổ mát lạnh, tiếp đó cả người đột nhiên bay lên không, trời đất quay cuồng một trận rồi chẳng còn biết gì nữa.
Thân thể đại hán bị chém làm đôi, máu tươi từ chỗ cổ phun ra tung tóe, mùi son phấn kia giống như bị mùi máu tanh kích phát, càng nồng nặc hơn.
Viên Minh đá một cái sút văng thân thể không đầu của đại hán xăm mình ra ngoài, bình ổn lại cảm xúc, xong lại vuốt vuốt khuôn mặt, đổi một gương mặt mà bản thân tự thấy có vẻ hiền hòa, bước tới trước người cặp mẹ con mới từ cõi chết trở về kia.
Người mẹ ôm chặt đứa con, giấu kín nó ở trong ngực, vẻ hoảng sợ trong mắt vẫn còn chưa tiêu tán.
“Đừng sợ, ta đến cứu các người.” Viên Minh nói bằng tiếng Nam Cương.
Nữ nhân khẽ ngẩng đầu lên nhưng cũng không dám nhìn lâu, chỉ đưa ánh mắt lướt qua rồi lập tức rời đi.
Nàng không thể tin rằng có người tới đây chỉ để cứu mẹ con nàng.
Viên Minh thấy vậy cũng không để tâm. Hắn kiểm tra một hồi, phát hiện trên người hai mẹ con không có vết thương rõ ràng nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đồ Á.” Hắn nhỏ giọng gọi đứa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền