Chương 110: Quay lại
“Hàn Âm Sương độc có thể đóng băng đan điền, sau đó ăn mòn kinh mạch, đợi sau khi toàn bộ thập nhị chính kinh và bát mạch kỳ kinh đều bị nhiễm độc, tay chân hắn sẽ tê liệt, cơ bắp cứng nhắc, ngay cả hầu kết cũng không thể nhúc nhích, muốn nói cũng không nói được.” Không đợi Viên Minh nói gì, Ba Đã đã bước ra với vẻ tự đắc.
“Lại là ngươi, tên hỗn…”
Viên Minh còn chưa nói xong một câu, hầu kết đột nhiên nghẹn lại, không cách nào phát ra tiếng, cánh tay đang nâng lên chợt cứng ngắc, nổi đầy gân xanh, hiển nhiên độc tính đã xâm thực kinh mạch.
Giờ phút này, Viên Minh trong lòng có chút hối hận, tự trách mình nóng lòng cứu người mà buông lỏng cảnh giác, thế mà không phát giác đám gia hỏa này đến từ lúc nào.
Ba Đạt thấy hắn không thể động đậy, bèn cầm một cây đao nhọn, quay đầu nhìn về phía Khôn Đồ, hỏi ý kiến:
“Ta trước cắt gân chân, gân tay rồi đâm xuyên xương tỳ bà của hắn, để lại cho hắn một hơi, các ngươi từ từ hành hạ, có được không?”
“Được, hắn giết người của Thú Nô đường, Tam động chủ cũng không bao che được, chúng ta không cần lén lút giết người, dẫn hắn về giao cho tông môn, nói không chừng còn có thể được thêm chỗ tốt.” Khôn Đồ gật đầu, cười đáp.
Khi Ba Đạt quay người lại, nụ cười trên khuôn mặt y đã tắt, không còn thấy bộ dạng vô hại kia nữa, thay vào đó là vẻ oán độc thống hận:
“Họ Viên, nếu không phải ngươi giữa đường nhúng tay khiến ta lỡ mất cơ hội, Trần Uyển đã sớm bị ta dùng thuốc khống chế, trở thành nô lệ của ta. Bây giờ nàng thành đệ tử nội môn, ta không còn cơ hội xơ múi gì, hết thảy chuyện này đều là lỗi của ngươi.” Ba Đạt bước từng bước về phía Viên Minh, miệng không ngừng mạnh mẽ lên án “tội ác” của hắn.
Viên Minh gắng gượng nhúc nhích hầu kết, tựa như muốn nói gì đó, nhưng làm thế nào cũng không thể phát ra được âm thanh nào.
“Ngươi, thật đáng chết.” Ba Đạt bước đến bên cạnh hắn, cúi người xuống mắng.
Ngay khi khoảng cách giữa hai người được kéo lại đủ gần, Ba Đạt chợt nghe một tiếng thở dài: “Ài, ta định diệt Khôn Đồ trước, kém nhất cũng là Hô Hỏa, tên xui xẻo nhà người đơn thuần là tự tìm cái chết.”
Tròng mắt Ba Đạt đột nhiên co lại, người vội vàng lui về phía sau.
Thế nhưng, Viên Minh đang nằm trên đất thình lình đưa tay vỗ mạnh lên mặt đất, cả người bỗng nảy ngược lên, đồng thời cánh tay vẫn luôn giấu trong tay áo thò ra, trong tay bất ngờ cầm sẵn một cái sừng cong màu đỏ thẫm, đâm thẳng tới cổ họng Ba Đạt.
Một tiếng “Phập” vang lên!
Ba Đạt căn bản không kịp phản ứng, cổ họng bị sừng cong xuyên thẳng qua, máu tươi chen chúc tuôn ra.
Y đưa hai tay bít cổ họng nhưng máu tươi vẫn không ngừng chảy qua kẽ tay. Y lui từng bước về phía sau, trong mắt đầy vẻ kinh hãi, há mồm muốn nói nhưng khoang miệng lúc này đã sớm bị bọt máu màu hồng phấn lấp đầy.
Y cuống cuồng móc từ trong ngực áo ra một bình sứ, nhổ nắp bình rồi lập tức đổ thuốc bột trong bình lên vết thương trên cổ.
Mất nhiều máu khiến tay y run rẩy kịch liệt, đổ ra một lượng lớn thuốc bột mà chẳng có chút nào rơi lên trên vết thương đáng sợ kia.
Viên Minh bình tĩnh nhìn một màn này, một tay nắm chặt cây sừng cong đỏ sẫm, hấp thu lực lượng thuần dương bên trong, triệt tiêu một tia Hàn Âm Sương độc cuối cùng trong cơ thể, tay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền