Chương 57: Minh Nguyệt quyết
Trong sào huyệt của Nhân Tiêu Vương.
Một thi thể không đầu nằm lặng yên bên ao máu, toàn thấy không còn chút dấu hiệu nào của sự sống.
Viên Minh ngồi xổm bên cạnh, trải một tấm vải rách ra nền đất, đặt ngay ngắn cái đầu người màu đỏ sậm lên đó. Cái đầu này chính là đầu Nhân Tiêu Vương.
Hắn cẩn thận bao buộc tấm vải lại, xong đưa mắt nhìn mèo bạc đang ngồi xổm bên cạnh.
Nó hiện đang tỉ mỉ quan sát một viên châu to bằng quả long nhãn trước người, không biết đang suy tư điều gì.
“Đi thôi.” Viên Minh lên tiếng nhắc.
Mèo bạc giật mình tỉnh hồn, nâng một chân trước lên xong nhẹ nhàng quet qua khoảng không bên trên viên châu, Hồn châu lập tức biến mất tại chỗ.
Viên Minh cảm thấy ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi thêm gì, nhấc bọc vải chứa đầu Nhân Tiêu Vương lên, tiếp đó dựa theo chỉ dẫn của mèo bạc, từ một lối ra khác của động quật rời đi.
…
Không biết qua bao lâu, hai bóng người đang nhanh chóng truy tìm trong động quật, cuối cùng đi tới bên này.
“Khí tức kẻ đó ở đây rất nồng đậm, không sai được, ở ngay bên trong…” Sơ Hùng trưởng lão mắt sáng lên, chỉ chỉ cửa hang bên cạnh, nói.
“Mau vào diệt sát hắn, thu lấy Hồn châu.” Tát Nhân trưởng lão thúc giục.
Sở Hùng trưởng lão vung bàn tay lên, tức thì trong lòng bàn tay lăng không có thêm một kiện binh khí bộ dáng như một bộ cốt trảo màu đen, xong liền nhoáng người một cái xông vào trong động quật.
Tát Nhân cũng lách người tiến vào, theo sát ngay phía sau.
Nhưng khi bọn họ vừa xông vào trong động quật, cả hai lại không hẹn mà cùng sửng sốt.
Bên trong động quật là một mảnh lộn xộn, tàn thi vương vãi khắp nơi trên mặt đất, đại bộ phận đã bị phân hủy nghiêm trọng, còn có không ít thi thể khô quắt trơ xương, hỗn loạn không chịu nổi.
Mà ở ngay chỗ cạnh áo máu kia, còn có một thi thể không đầu nằm đó.
“Đây là…” Sở Hùng trưởng lão giật mình, vội vọt tới.
Tát Nhân trưởng lão cũng vội vàng đuổi theo.
“Hắn làm sao lại chết rồi? Không phải là giả chứ?” Tát Nhân trưởng lão khó mà tin được nói.
“Vết thương trên ngực là do Thực Cốt Thủ của ta gây ra, cái này không nhầm được, chính là hắn.” Sở Hùng trưởng lão vừa lên tiếng giải thích, vừa cau mày lại, hiển nhiên cũng vô cùng hồ nghi.
Nhân Tiêu Vương này làm sao lại đột nhiên chết mất, hơn nữa…đầu của hắn đi đâu rồi?
“Hồn châu!”
Nội tâm hai vị trưởng lão đồng thời trở nên căng thẳng, vội vàng lục tìm trên người Nhân Tiêu Vương.
Nhưng sau một lát, hai người cùng rùng mình, phát hiện Hồn châu không còn, hiển nhiên đã bị người khác nhanh chân tới trước lấy đi.
“Sở trưởng lão, chuyện Hồn châu còn ai biết nữa không?” Tát Nhân trưởng lão kinh nghi bất định hỏi.
“Ngươi biết việc này liên quan tới thân phận thật của hắn, ta sao lại đi nói với người khác? Không phải ngươi đã…” Sở Hùng trưởng lão nhìn Tát Nhân trưởng lão, hoài nghi hỏi.
“Ngươi trông ta giống loại người đi làm chuyện ngu xuẩn như thế sao?” Tát Nhân trưởng lão liếc nhìn lại, nói.
“Vậy chuyện này rốt cuộc là ai làm?” Sở Hùng trưởng lão nhíu mày, liên tục cân nhắc.
Tát Nhân trưởng lão sau khi quan sát bốn phía, lại nhìn những tàn thi trên mặt đất, bất giác nhíu chặt tràng mày.
“Ngươi đoán ra được gì rồi sao?” Nhìn vẻ mặt xoắn xuýt của lão, Sở Hùng trưởng lão không nhịn được hỏi.
“Người thử nhìn tình trạng và sự phân bố của những tàn thi một chút, xem có trông ra điều gì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền