ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Giả

Chương 58. Phục kích

Chương 58: Phục kích

Trong đêm.

Vầng trăng cô quạnh treo cao, xuyên qua tàng cây kẽ lá, chiếu những khoảng sáng lốm đốm xuống mặt đất.

Viên Minh khoanh chân ngồi xếp bằng trên một chỗ có ánh trăng, hai bàn tay chạm nhau như xòe quạt, một hướng lên trời, một chỉ xuống đất.

Trên người hắn bọc một tầng ánh trăng mờ ảo, nhưng khác với những nơi khác, ánh trăng mông lung giống như sương phủ, lại giống như lụa mỏng quấn quanh, duy trì hồi lâu không tan.

Giờ phút này, mi tâm hắn nhíu chặt, trán lấm tấm mồ hôi lăn xuống, tựa như đang cố gắng thử nghiệm làm gì đó.

Nhưng một lúc sau, hắn liền thả lỏng mi tâm, mở hai mắt để lộ ra vẻ mệt mỏi.

“Ài, xem ra tố chất của ta thực sự không được, cố gắng lâu như vậy, ngay cả quan chiếu thức hải cũng làm không xong, nói gì đến quan chiếu toàn thân. Cứ cái đà này, muốn tu luyện xong tầng thứ nhất, ta xem không mất ít nhất tám năm, mười năm thì khó mà làm nổi. Vẫn là thành thật tu luyện Cửu Nguyên quyết thì thực tế hơn.” Viên Minh rầu rĩ chấp nhận sự thật.

Công pháp thế gian này, nếu đều có thể tu luyện thuận lợi như Cửu Nguyên quyết thì tốt rồi.

Hắn thu hồi pháp quyết, kết thúc lần tu luyện này, đồng thời tạm không có ý định tiếp tục tu luyện Minh Nguyệt Quyết. Kiểu lịch trình đêm nào cũng tu hành này dù giúp khả năng nắm giữ thần thức của hắn tăng lên một chút, nhưng cũng khiến tinh thần, thể xác hắn mỏi mệt, ảnh hưởng xấu đến việc tu luyện Cửu Nguyên quyết ban ngày.

Đồng thời, trải qua khoảng thời gian yên bình này, hắn phát hiện bên ngoài không hề có bất kỳ tiếng gió nào liên quan tới sự kiện Nhân Tiêu, tựa như biến cố xuất hiện trong lần thí luyện kia cũng không gây ra được bao nhiêu sóng gió, trong lòng liền tính toán xem khi nào bắt đầu đi săn lại.

Dù thế nào, góp nhặt huyết thực, nghĩ cách mau chóng trở thành một đệ tử ký danh mới là chính sự.

Những đệ tử ký danh mà hắn từng gặp trước kia, dù chưa hẳn đã lợi hại hơn hắn, nhưng cả đám đều có linh thú bên người, pháp khí trên thân, quả thực khiến cho một tên Phi Mao thú nô nghèo khó như Viên Minh không khỏi ao ước.

Đương nhiên, điều quan trọng hơn cả là có thể thoát khỏi thân phận thú nô không tự do, không địa vị, không hy vọng này, hướng về Trung Nguyên, rút ngắn phần nào con đường tìm lại ký ức.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhoáng cái đã lại qua ba tháng.

Vào lúc chập tối, bên dòng sông uốn khúc chảy lững lờ giữa rừng cây rậm rạp.

Trên mặt nước chỗ gần bờ, một khúc gỗ mục màu nâu xanh lẳng lặng nổi trên mặt sông, dòng nước xung quanh chậm rãi chảy qua kéo theo những gợn sóng nước lăn tăn.

Bên bờ sông, một con lợn rừng lông đen hình thể cường tráng đang cúi đầu uống nước, đôi mắt đỏ sậm của nó liên tục đảo qua đảo lại, cẩn thận quan sát động tĩnh bốn phía xung quanh.

Ánh sáng trong núi rừng mờ ảo, có vẻ khá tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng nghe có tiếng chim hót líu lo đâu đây.

Thấy không gian quanh mình là một mảnh yên bình, lợn rừng lông đen dần dần trầm tĩnh lại, nhẹ nhàng phe phẩy cái đuôi nhỏ sau lưng, vục hết cả miệng vào nước sông, đoạn bắt đầu há miệng “ùng ục, ùng ục” uống từng ngụm lớn.

Đúng lúc này, khúc gỗ mục lẳng lặng nổi bên người nó bỗng nhếch lên, ngay sau đó một bóng đen tơ lớn trồi lên khỏi mặt nước, há cái miệng khổng lồ to như chậu máu ra, cắn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip