Chương 1956: Ngươi là Tư Đồ Nam!
Đêm khuya, trong quân doanh lập loè ánh đuốc u ám, thỉnh thoảng có quân tuần tra đi qua, khiến quân doanh thoạt nhìn vừa nghiêm ngặt, vừa có trật tự.
Bên ngoài quân doanh, giờ phút này không có tiếng hát vang vọng, mà vô cùng yên tĩnh.
Rất nhiều doanh trướng đã tắt đèn, chỉ còn lại mấy cái duy nhất. Dưới ánh đèn, có thể thấy bóng người đi lại. Nhất là soái doanh lại càng sáng ngời, bốn phía có quân sĩ bảo vệ.
Trong soái trướng, một lão tướng đang đứng cạnh bản đồ, cau mày ngưng thần nhìn lại. Trong trướng chỉ còn một mình hắn, bốn phía rất an tĩnh, chỉ có tiếng nến tí tách thỉnh thoảng vang lên.
- Nam Vương? Hừ, người như vậy mà cũng xứng xưng là Nam Vương!
Lão tướng nhìn lên bản đồ, cất giọng cười lạnh. Chính hắn cũng không biết vì sao đổi cách xưng hô Nam Vương, nay lại có một cảm giác kỳ dị.
Giống như tất cả mọi người hôm nay đều không xứng xưng là Nam Vương vậy!
- Hả? Thế người thế nào mới xứng xưng là Nam Vương?
Một giọng nói mang theo ý cười từ phía sau lão tướng vang lên.
Thân thể lão tướng nọ sững lại, nhưng trong nháy mắt liền khôi phục bình thường, xoay người nhìn lại phía sau, thấy một người thanh niên mặc bạch y, mái tóc bạc trắng đang đứng không xa, mỉm cười nhìn mình.
- Khi lão phu chưa được phong vương, thì danh hiệu Nam Vương này chẳng có ai xứng đáng.
Thần sắc lão tướng này không mang chút bối rối, ngược lại rất bình tĩnh ngồi ở đó.
- Ngồi đi.
Lão tướng chỉ một ngón tay nói.
Vương Lâm nhìn đối phương, trong mắt lộ ý than thở. Còn chưa mở ký ức, đối mặt với một người xa lạ đột nhiên xuất hiện trong soái trướng mà có thể trấn định như vậy là cực khó.
Nhất là vẻ trấn định này lại không phải ra vẻ, mà là bình tĩnh thực sự.
Vương Lâm mỉm cười, ngồi đối diện lão tướng.
- Có rượu không?
Vương Lâm cười nói.
- Trong quân sao lại có thể không có rượu!
Lão tướng cười ha hả, trước mặt Vương Lâm hướng về phía ngoài trướng quát khẽ:
- Người đâu, lấy rượu tới!
Bên ngoài truyền tới tiếng dạ cung kính, sau đó có một đại hán mặc quân phục đi vào. Sau khi nhìn thấy Vương Lâm, thần sắc hắn sửng sốt. Mấy thị vệ bên ngoài thần sắc lại càng đại biến.
Bọn họ không hề thấy có người tiến vào nơi này!
- Để rượu xuống rồi đi ra ngoài đi!
Thần sắc lão tướng như thường, phất tay nói.
Thị vệ trầm mặc, đặt vài vò rượu xuống bên cạnh lão tướng và Vương Lâm, rồi lui ra phía sau.
- Định lực của tướng quân thật tốt.
Vương Lâm cầm lấy một vò rượu, đưa lên miệng uống một ngụm lớn.
- Các hạ có thể vô thanh vô tức tới nơi này, đám quân binh mặc dù có ra tay thì cũng không có cách nào ngăn cản được ý đồ của ngươi, có tác dụng gì đâu.
Lão tướng nói, cũng cầm một vò rượu, mở nắp, uống một ngụm lớn.
Vẻ tươi cười trên mặt Vương Lâm càng đậm. Hắn thật sự vui vẻ, thậm chí có thể nói đây là một lần rất ít hắn vui vẻ thế này trên Tiên Cương đại lục. Lúc này hoàn toàn bất đồng với khi đạt được tàn hồn của Lý Mộ Uyển. Đây là cảm giác không nói nên lời khi cố nhân gặp lại.
Loại cảm giác này khiến hắn buông lòng, rất cao hứng.
Ngoài trướng nhoáng lên những bóng người, hàng loạt tiếng bước chân truyền tới. Chỉ trong thời gian nói mấy câu này, bên ngoài trướng bỗng đã có vô số quân binh vây chặt. Tất cả đại tướng đều tới nơi này, giống như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền