Chương 1957: Thanh hồng trong mưa
- Luân hồi... Rốt cuộc là gì? Lúc trước, ta hiểu luân hồi này là trời. Nhưng trên thực tế, luân hồi ngoài trời ra còn có nhiều ý nghĩa hơn.
Vương Lâm đứng trên bầu trời, trong đầu không ngừng hiện ra hình ảnh Chu Như và Tư Đồ Nam, còn cả thân ảnh của lão nhân điên.
- Lão nhân điên trải qua có lẽ không phải là luân hồi. Nhưng lựa chọn của Chu Như và Tư Đồ Nam thì lại là luân hồi.
Bọn họ không lựa chọn rời đi mà dung nhập vào trong đó. Bởi vì nơi đó có rất nhiều liên hệ với họ, nhiều thứ họ không nỡ bỏ.
Chu Như không muốn mất đi cha mẹ, thân tình đời này. Tư Đồ Nam không muốn có lỗi với quán binh cả đời đi theo hắn. Theo lời Tư Đồ Nam, mỗi lần luân hồi lại đều có rất nhiều thắc mắc, làm sao có thể nói cắt đứt là cắt đứt?
Đây là lực lượng của luân hồi. Có thể khiến cho người ở trong đó không thể tự kiềm chế, hoặc cũng không muốn tự kiềm chế.
Trong mắt Vương Lâm hiện lên vẻ mờ mịt. Trong sự mờ mịt đó, hắn giống như mơ hồ hiểu ra chút gì.
- Luân hồi là trời, cũng là một mặt gương. Tấm gương này có chính mình trong đó, chính là luân hồi.
Vẻ mờ mịt trong ánh mắt Vương Lâm dần dần tan đi, lộ vẻ hiểu ra. Giải thích đối với luân hồi của hắn từ Chu Như và Tư Đồ Nam dần dần hướng về cảnh giới viên mãn.
- Không biết những người khác lựa chọn thế nào.
Vương Lâm nhìn về phía xa xa, khẽ than một tiếng, cất bước đi tới.
Trong phạm vi Bắc Châu của Tiên tộc, trong một vùng núi non có một rừng cây rậm rạp. Nơi này thoạt nhìn cực kỳ hung hiểm, quan đạo phía dưới uốn lượn giống như một sợi chỉ nối tới bầu trời.
Ở nơi đó có một động phủ, bốn phía hoang tàn, chỉ có chim thú tồn tại. Chẳng qua nhiều năm trước, khi nơi này xuất hiện động phủ thì dã thú cũng không dám tới nơi này nữa.
Bên trong động phủ vô cùng xa hoa, có vô số Dạ Minh châu chiếu rọi khiến trong động phủ sáng ngời. Nhưng vẻ sáng sủa này bởi sự yên tĩnh lại lộ vẻ lạnh lẽo.
Giờ phút này, trong chủ phủ của động phủ có một tu sĩ đang ngồi đả tọa.
Tu sĩ thoạt nhìn tuổi không lớn không nhỏ, nhưng cái đầu lại cực to. So với đầu của hắn, thân thể có hắn có vẻ rất gầy nhỏ, giống như vô cùng không thích hợp.
Thần sắc tu sĩ đầu to này âm trầm, thổ nạp khiến động phủ này tràn ngập khí lạnh.
- Đầu to!
Tu sĩ này đang đả tọa thì đột nhiên có một giọng nói vang lên, vọng khắp động phủ tạo thành hồi âm.
Tâm thần tu sĩ này chấn động, mở bừng đôi mắt. Trong nháy mắt khi mở mắt, hắn không chút chần chừ, phun ra một đạo lục quang. Lục quang nọ phát ra tiếng rít chói tai, lao thẳng về phía một thân ảnh màu trắng ở bên trong động phủ này.
Thần sắc Vương Lâm cổ quái. Lục quang kia là một con rết dữ tợn, chưa tới gần đã có khí tanh ập tới. Tay phải hắn giơ lên, điểm một cái lên trên con rết. Thân thể nó lập tức sững lại, lơ lửng ở đó không nhúc nhích.
Thần sắc tu sĩ đầu to này lộ vẻ khiếp sợ. Con rết này của hắn đã luyện hóa trong nguyên thần, dù tu vi có cao hơn hắn một chút, nếu bị con rết này cuốn lấy cũng đủ cho hắn thời gian chạy trốn hoặc ra tay một lần nữa.
Nhưng hôm nay, người trước mặt này có thể thoải mái ngưng đọng nó giữa không gian, thậm chí
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền