Chương 1970: Nữ tử Đông Mai
Cửu Đế không cam lòng, bất đắc dĩ rời đi. Thân ảnh hắn dần dần hư hóa, chậm rãi biến mất. Bên cạnh cơn lốc nước biển này chỉ còn lại năm người Huyền La.
"Các ngươi cũng lui lại đi. Âm thanh vào ngày cuối cùng thì ngay cả bổn tôn cũng phải dùng toàn lực. Các ngươi dù có lưu lại, cuối cùng cũng không có cách nào bước vào Thái Cổ Thần Cảnh."
"Điểm này lão phu chỉ mới ngày trước mới phát hiện ra."
Cổ Đạo nhìn cơn lốc nước biển, chậm rãi nói.
Ba người Huyền La trầm mặc, hướng về phía Cổ Đạo vái một cái. Sau khi nhìn thấy ba người Cửu Đế bất đắc dĩ rời đi, bọn họ cũng đã biết lần này mở ra, bọn họ không thể tham dự.
Đang chuẩn bị rời đi thì Vương Lâm đứng dậy, đi về phía Huyền La.
"Sư tôn."
Huyền La ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, khuôn mặt lộ nụ cười.
"Sư tôn sắp chuyển thế. Đệ tử lúc này bước vào Thái Cổ Thần Cảnh, nếu có thể bình yên đi ra thì sẽ bảo vệ sư tôn chuyển thế. Nếu không thể đi ra thì có vật này cũng có thể khiến sư tôn bình an."
Vương Lâm nhìn Huyền La, giơ tay phải lên chụp vào hư không một cái. Lập tức một ngọc giản hiện ra, được hắn cung kính đưa cho Huyền La.
Huyền La cầm ngọc giản, không lập tức thăm dò mà nhìn Vương Lâm, hồi lâu mới mở miệng khẽ nói:
"Bảo vệ bản thân cho tốt."
Vương Lâm gật đầu.
Huyền La nhắm mắt lại, khi mở ra một lần nữa liền xoay người cùng Tống Thiên và Cực Cổ Đại Thiên Tôn hóa thành ba đạo cầu vồng hướng về phía sau gào thét bay đi. Trong chớp mắt đã không còn bóng dáng.
Giờ phút này, bên ngoài bức tường nước này chỉ còn hai người là Vương Lâm và Cổ Đạo đang yên lặng đứng đó.
Thời gian trôi qua, trong chớp mắt đã tới hoàng hôn, khoảng cách tới lúc Thái Cổ Thần Cảnh mở ra chỉ còn nửa canh giờ. Cơn lốc nước biển âm vang, đạt tới đỉnh điểm, hình thành một dòng xoáy hư vô, nhanh chóng chuyển động, bất chợt giống như đột ngột chuyển từ tĩnh sang động vậy.
Nhưng càng là như vậy lại càng nói rõ tốc độ của nó đã nhanh tới kinh người.
Theo dòng xoáy kia chuyển động, nước biển trong cơn lốc này giống như bị dòng xoáy hấp thụ, dùng tốc độ cực nhanh thoát khỏi bức tường nước, chui thẳng vào bên trong dòng xoáy.
Dòng xoáy như hắc động cắn nuốt hết thảy, không ngừng hấp thu một lượng lớn nước biển vào, khiến cho bức tường nước biển này nhanh chóng giảm đi trong phạm vi lớn.
"Vào lúc nước biển ở đây rút đi hết thì Thái Cổ Thần Cảnh sẽ mở ra."
Cổ Đạo nhìn bức tường nước, chậm rãi nói, giọng nói trong tiếng ầm vang này vẫn truyền rõ ràng vào tai Vương Lâm.
"Ta bước vào Thái Cổ Thần Cảnh này là vì làm cho thê tử sống lại. Còn ngươi, vì cái gì?"
Vương Lâm nhìn dòng xoáy đang nhanh chóng cắn nuốt nước biển, không bao lâu nữa sẽ khiến tường nước biến mất hoàn toàn, chậm rãi nói.
"Vì một đáp án!"
Cổ Đạo quay đầu nhìn về phía Vương Lâm.
"Sau khi ta nhận được truyền thừa ký ức của Cổ Tổ thì trong đó có một phần khiến ta phân vân không dám khẳng định. Ta đợi ngày này đã rất lâu rồi. Ngươi tới đã giúp ta có cơ hội tìm được đáp án này!"
"Đáp án..."
Vương Lâm thì thào.
"Tìm được đáp án này thì có lẽ ta có thể rời khỏi mặt đất Cổ Tộc, đi tới bất cứ địa phương nào mà ta muốn rồi."
Trong mắt Cổ Đạo hiện lên một tia phức tạp.
"Ngươi từ đầu lâu của Tiên Tổ hẳn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền