ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Nghịch

Chương 1971. Thiếu một người

Chương 1971: Thiếu một người

Thái cổ Thần Cảnh là gì?

Đây là một nghi vấn của gần như tất cả tu chân giả trên Tiên Cương Đại Lục. Dù là Đại Thiên Tôn, đối với rất nhiều câu hỏi rốt cuộc Thái cổ Thần Cảnh là gì, từ đâu tới, cũng đều không có đáp án.

Tuy có không ít người đã từng tiến vào Thái cổ Thần Cảnh, nhưng sau khi họ trở về, ngay cả bản thân cũng không rõ đó là địa phương nào.

Vương Lâm nhìn quanh, bầu trời toàn một màu đỏ. Không có tinh thần, không có nhật nguyệt, nhưng có một ánh sáng nhu hòa, mặt đất có hình tròn.

Ở nơi này, thần thức của hắn bị hạn chế, không thể tản ra tràn ngập cả đại lục. Hắn chỉ có thể nhìn thấy những núi non trùng điệp ở gần đó, còn có những khe nứt cực kỳ dài.

Đi trên mặt đất này, Vương Lâm trầm mặc. Ánh mắt hắn lộ ra một vẻ mê man và quen thuộc, yên lặng đi về phía trước.

Ở bên ngoài một khe nứt phía trước, Vương Lâm dừng lại. Hắn cúi đầu nhìn cái khe trên mặt đất. Cái khe này thẳng tắp, không uốn lượn một chút nào, như bị một đường kiếm chém mở ra.

Từng trận hắc khí nhàn nhạt từ trong cái khe lan ra, sau khi bay lên không liền biến mất. Từ nơi này nhìn vào sâu bên trong cái khe chỉ thấy một màu tối đen, dường như không có một bóng dáng gì.

Vương Lâm trầm mặc ít lâu. Thân thể từng bước đi về phía trước, vượt qua cái khe khổng lồ này, đi về phía xa hơn. Thời gian chậm rãi trôi qua, cũng không biết đã qua bao lâu. Vương Lâm nhìn thấy càng nhiều khe hơn, càng nhiều núi non hơn.

Những cái khe này có hình dáng tương tự nhau, đều thẳng tắp giống như một đường kiếm chém.

- Mặt đất hình tròn.

Vương Lâm thì thào, hai mắt lóe lên. Thân thể chậm rãi bay lên không, hướng lên bầu trời nơi đây bay lên. Theo hắn càng bay lên cao, dần dần mặt đất dưới chân giống như thu nhỏ lại, khiến cho Vương Lâm khi dừng lại trên bầu trời cúi đầu nhìn xuống, vẻ quen thuộc trong mắt lại càng thêm đậm.

Trên mặt đất hình tròn này, những khe nứt sâu hun hút kia xếp lại với nhau theo một quy tắc phi thường, chúng tổ hợp lại với nhau khiến cho mặt đất hình tròn này thoạt nhìn giống như một cái la bàn.

Trên cái la bàn khổng lồ này, những cái khe là những vạch chia, những núi non nối liền nhau kia hiển nhiên tạo thành những ký hiệu lộ ra một vẻ tang thương.

- La bàn, không có kim la bàn. Cũng có thể nói mặt đất la bàn này không đầy đủ, nó thiếu một nửa.

Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kỳ dị. Hắn nhìn mặt đất, dần dần nhìn ra đại lục hình tròn này có một nửa như hư ảo, mơ hồ có một cảm giác không quá chân thực.

Trong lúc trầm mặc, ánh mắt đảo qua mặt đất, cuối cùng tập trung lại ở vùng trung tâm. Nơi này có một ngọn núi, một ngọn núi cao vút trên tầng mây, có những bông tuyết bảy màu bay lượn.

Nhìn ngọn núi kia, ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ phức tạp. Ngọn núi này khi hắn ở trong tổ miếu của Thủy cổ, trong hư vô khi vượt qua Cổ Đạo Tam Phân Thần đã từng nhìn thấy.

Ở bên trong tổ miếu của Thủy cổ, trong hư vô đó, hắn nhìn thấy trên ngọn núi này có một thân ảnh ôm lấy một thi thể, đang ngửa mặt lên trời gào thét chất vấn thiên địa. Nhưng hiện giờ, trên ngọn núi có bông tuyết bảy màu bao phủ ở trước mắt cũng không có thân ảnh đang ôm thi thể kia, ngược lại có một người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip