ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tiên Nghịch

Chương 67. Phi kiếm cổ quái

Chương 67: Phi kiếm cổ quái

Liễu Tam quay phắt đầu lại, nghiến răng ken két:

- Quả nhiên ngươi là gian tế!

Dương Sâm sắc mặt phẫn nộ, trừng mắt nhìn Vương Lâm, nắm chặt tay. Hán tử mặt đen nọ thu hồi ánh mắt, hắn vừa rồi đã thấy rõ thủ đoạn Vương Lâm đoạt hộp gấm, quả thực không giống người thường.

Trung niên thư sinh ngẩn người, ánh mắt phức tạp nhìn Vương Lâm, thở dài một tiếng.

- Lớn mật! - Tống Hành biến sắc, quát lớn một tiếng rồi thân hình như chim ưng vồ mồi, tay phải hóa trảo chụp thẳng vào đầu Vương Lâm.

Động tác của Tống Hành khiến đám người Liễu Tam khó hiểu. Liễu Tam do dự một chút, vẫn không ngăn cản. Đám người Dương Sâm thì lùi lại vài bước, nhường Vương Lâm ra.

Vương Lâm dường như không để ý đến hành động của Tống Hành, hắn mở hộp gấm ra, bên trong là một cây nhân sâm nhỏ. Tuy nhỏ bé, nhưng râu nhân sâm lại vô cùng tinh xảo, trên thân dán một lá bùa vàng, che đi linh khí của nó.

Tống Hành đã đến gần, cười âm hiểm định bẻ gãy cổ Vương Lâm, đột nhiên thân thể hắn run lên, như bị một bàn tay vô hình nắm lấy, quăng mạnh ra phía sau. Hắn ngã nhào xuống đất, một hồi lâu vẫn không thể đứng dậy.

Cảnh tượng quỷ dị khiến mọi người ngây người. Vương Lâm nhẹ nhàng tách râu nhân sâm, nhìn kỹ một lúc rồi thở dài:

- Gặp lại cố nhân, sao còn không ra mặt?

Một loạt tiếng sàn sạt vang lên, từ trên cây cổ thụ cách đó không xa, một thanh niên lạnh lùng chậm rãi xuất hiện. Thân thể hắn như được một luồng khí vô hình nâng đỡ, đám hắc y nhân trên đường đi tới đều bị đẩy ra xa. Ba quả cầu lửa lơ lửng trên không cũng quay trở lại bên cạnh hắn.

Đám hắc y nhân thấy thanh niên, đều cung kính hô:

- Tham kiến Đại đương gia!

Thanh niên lạnh lùng không thèm nhìn Tống Hành đang phun máu, mà nhìn chằm chằm Vương Lâm, trầm giọng hỏi:

- Ta quen ngươi sao? Mười năm không gặp, dung mạo không hề thay đổi, rốt cuộc ngươi là ai?

Vương Lâm nhìn thanh niên, không nói gì, chỉ lấy từ túi trữ vật ra một góc lá bùa vàng.

Thanh niên nhìn lá bùa, thần sắc hơi biến đổi, cẩn thận nhìn Vương Lâm một chút rồi cau mày:

- Đây là cái gì? Ta không nhận ra. Bằng hữu, xin hãy đưa củ nhân sâm cho ta, thứ này đối với ta có tác dụng rất lớn.

Vương Lâm ngẩn người, nhìn chằm chằm đối phương một lúc, trong lòng tràn ngập nghi hoặc. Thần thức hắn quét qua, lập tức phát hiện ra điều bất thường, cười lạnh một tiếng, ném củ nhân sâm trong tay ra:

- Thôi vậy. Vương mỗ nhận nhầm người.

Trong mắt thanh niên lóe lên một tia phức tạp, hắn đón lấy nhân sâm, trầm giọng nói:

- Đa tạ. Cáo từ!

Nói xong, hắn xoay người định rời đi thì bầu trời đột nhiên xuất hiện một mảng mây đen. Mây đen kéo đến, gió nổi lên ầm ầm, đám người Uy Vũ tiêu cục vội vàng lui về phía sau.

Mây đen càng lúc càng xuống thấp, gió càng thêm dữ dội. Một trung niên bạch y từ trên mây đen xuất hiện, đáp xuống mặt đất.

Hắn vừa xuất hiện, đám hộ vệ tiêu cục đều kêu thảm một tiếng, thân thể nổ tung thành từng đám huyết vụ.

Huyết vụ ngưng tụ lại, tạo thành một viên huyết châu.

Trung niên nhân há miệng hút một hơi, huyết châu bay vào miệng hắn. Sắc mặt hắn hơi hồng lên, khẽ vuốt miệng, ánh mắt lóe lên tia kỳ dị:

- Trương Hổ, đã gặp người quen, sao lại không dám nhận?

Sắc mặt Trương Hổ khẽ biến, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip