Chương 68: Tức Mặc Lã Nhân
Vương Lâm khẽ nhíu mày, đang định thu hồi roi rắn, bỗng một đạo hư ảnh đỏ rực từ trong phi kiếm kia thoát ra, tốc độ còn nhanh hơn cả bản thể, chém thẳng xuống.
"Xoẹt!"
Roi rắn lập tức bị phân thành hai đoạn, hóa thành hai khúc gỗ đen rơi xuống đất.
Ánh mắt gã trung niên lóe lên sát khí, tay phải khẽ lật, đánh ra một đạo hồng quang, rồi hai ngón tay chập lại, chỉ thẳng về phía Vương Lâm. Phi kiếm như nhận được lệnh, lơ lửng giữa không trung, mũi kiếm hướng thẳng về phía hắn, tỏa ra hàn khí âm u, rồi lao nhanh tới.
Vương Lâm nhướng mày, điều khiển bàn tay vô hình đưa Trương Hổ ra phía sau, đồng thời thân hình hắn cũng nhanh chóng lui về.
Phi kiếm lúc này bỗng phát ra hồng quang lóng lánh, hư ảnh lại một lần nữa xuất hiện, phi kiếm khẽ rung lên, hư ảnh lập tức thoát ra khỏi mũi kiếm.
Vương Lâm chỉ cảm thấy một đạo điện quang chợt lóe lên, hư ảnh của phi kiếm đã nhanh chóng áp sát trước mặt.
Vương Lâm biến sắc, tay phải khẽ đảo một cái, từ trong túi trữ vật lấy ra một khối ngọc giản. Ngọc giản vừa xuất hiện, lập tức hóa thành một tấm chắn màu lam nửa trong suốt. Tấm chắn vừa hiện ra, hư ảnh của phi kiếm đã chém xuống, tấm chắn rung lên bần bật, bên trên đã ẩn hiện những vết rách, hiển nhiên là không chịu nổi.
Vương Lâm hít sâu một hơi khí lạnh, há miệng phun ra linh khí, tấm chắn ánh sáng màu lam dần dần được linh khí bao phủ.
Vết rách do hư ảnh phi kiếm tạo ra cũng nhanh chóng khôi phục, tấm chắn khó khăn lắm mới ngăn chặn được công kích của phi kiếm, nhưng ngọc giản lại vang lên một tiếng "Ca!", trên đó xuất hiện một vết rách rất nhỏ.
"Ồ?" Gã trung niên mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Vương Lâm, dùng giọng âm dương quái khí nói:
"Xem ra tu vi của ngươi cũng không chỉ là Ngưng Khí kỳ tầng thứ tám."
"Bất quá, cho dù ngươi có tiến vào Trúc Cơ kỳ, cũng đừng mơ tưởng thoát khỏi thanh phi kiếm này!"
Nói xong, gã trung niên nắm chặt bàn tay lại, lộ ra một ngón tay, vẻ mặt ngưng trọng, phi kiếm rung nhẹ vài lần và phát ra tiếng kêu ong ong. Nó nhanh chóng bay ngược lại phía sau, một lần nữa chui lại vào bên trong vỏ kiếm. Lần này so với lần trước, nó chui vào sâu hơn, màu sắc cũng từ lam chuyển thành đen. Bỗng nhiên, gã trung niên quát lớn một tiếng, phi kiếm lập tức rời vỏ.
Hàn quang trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên. Đây là trận chiến gian nan nhất kể từ khi hắn bắt đầu tu tiên. Tu vi của hai bên chênh lệch không nhiều, nhưng pháp bảo của đối phương lại có chút quỷ dị. Thời gian giao chiến tuy không dài, nhưng hắn đã liên tiếp rơi vào thế hạ phong, tùy thời có thể nguy hiểm đến tính mạng. Lúc này, thanh lam sắc phi kiếm đã chuyển sang màu đen, hiển nhiên uy lực của nó lại tăng thêm mấy phần. Nếu chỉ dựa vào ngọc giản để phòng ngự, thì không có khả năng chống đỡ.
Hắn không hề do dự, vỗ nhẹ lên túi trữ vật, ngọc phù cổ xưa từ bên trong bay ra. Nó lơ lửng trước mặt Vương Lâm, tỏa ra một hơi thở mát lạnh.
Ngọc phù này chính là do Lưu Văn Cử đưa cho Vương Lâm, để làm pháp bảo bảo vệ tính mạng.
Ánh mắt Vương Lâm không hề chớp lấy một cái, hắn há miệng phun ra một ngụm linh khí, hai tay bắt quyết. Từ trên một ngón tay xuất hiện phù văn màu vàng, sau đó ngọc phù bay lên cao.
Thần sắc Vương Lâm không hề thay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền