Chương 51: Nghiêm Quần sư tỷ(1)
“Không xong chạy mau!”
Tu sĩ bạch y phát một cái tín hiệu cho cự hán áo bào đen, sau đó hai người tập hợp lại một chỗ, nhìn chằm chằm Lưu Ngọc cùng Nghiêm Quần mà chậm rãi lui lại, đợi sau khi thối lui ra đến một khoảng cách đủ an toàn thì mới khống chế pháp khí nhanh chóng rời đi, rất nhanh đôi “Hắc Bạch Song Sát” này thân ảnh đã biến mất trong bóng đêm, không còn nhìn thấy bóng dáng.
Nghiêm Quần thấy hai tu sĩ ghê tởm muốn giết người đoạt bảo này rút lui thì nhíu mày, bên trong ánh mắt sáng ngời tràn đầy phẫn nộ, thân thể nàng tiến về phía trước một bước, muốn đuổi theo.
“Sư tỷ, giặc cùng đường chớ đuổi!”
Lưu Ngọc thấy nữ tử mặc Quần Nhi dài hồng phấn tu vi Luyện Khí bát tầng, kinh nghiệm lại 100% không hề thua kém newbie, hắn liền vội vàng kéo bàn tay nhỏ của nàng, ngăn cản ý nghĩ muốn truy kích của nàng.
Lúc này thương tổn của hắn còn chưa khỏi hẳn, uy năng của Huyền Quy thuẫn cũng tổn hao nhiều cần tế luyện lại một hồi, thực sự không muốn ra tay với người khác nữa.
Nhẵn nhụi bóng loáng, trắng nõn như ngọc, thoáng mang theo một tia cảm giác lạnh lẽo, sờ tới sờ lui giống như là một khối nhuyễn ngọc làm cho người ta yêu thích không muốn buông tay, đây là cảm giác đầu tiên của Lưu Ngọc lúc sờ vào bàn tay nhỏ nhắn của Nghiêm Quần sau đó hắn nhanh chóng kịp phản ứng lại, vội vàng buông tay.
Thế giới này tương tự với thế giới cổ đại ở kiếp trước, giữa nam nữ có khoảng cách nghiêm ngặt, tự tiện tiếp xúc thân thể của nữ nhi nhà người ta là hành vi rất thất lễ.
Nghiêm Quần Nhi vốn còn muốn tiếp tục truy kích, không muốn buông tha hai người muốn gây bất lợi cho mình kia, thế nhưng sư đệ không muốn truy, vậy tất nhiên bản thân mình một người không thể là đối thủ của bọn họ, pháp lực cũng chỉ còn lại một, hai phần mười, đành phải từ bỏ, nàng bĩu môi, bên trong ánh mắt như nước trong veo tràn đầy ủy khuất.
Sau đó nàng ta chú ý tới bàn tay của mình đang bị vị sư đệ này nắm lấy, từng tia đỏ ửng rất nhanh chóng lan tỏa đầy trên gương mặt, từ nhỏ đến giờ ngoại trừ phụ thân thì nàng ta chưa thân cận với bất cứ nam tử nào như vậy, chẳng qua là sư đệ trượng nghĩa xuất thủ này làm người ta không thể chán ghét nổi!
“Sư tỷ cẩn thận có cú lừa, đừng đuổi theo!”
Lưu Ngọc buông bàn tay nhỏ của nàng ra, vì che giấu xấu hổ, lại lặp lại một câu.
“Ừm!”
Nghiêm Quần Nhi khuôn mặt đỏ lên, nhỏ giọng đáp ứng một tiếng, có một loại ý tứ xấu hổ không hiểu được khiến cho nàng có chút không dám nhìn thẳng hai mắt của vị sư đệ này, nàng ta nhịn không được mà cúi đầu.
Sau đó nàng nghĩ đến mình thế nhưng là sư tỷ, bộ ngực phập phồng, lấy dũng khí nhìn sang Lưu Ngọc nói:
“Vị sư đệ này hôm nay nhờ có ngươi tương trợ, nếu không thì hôm nay ta sợ là khó mà may mắn thoát khỏi!”
Nghiêm Quần Nhi lấy dũng khí, nhịn xuống kia ý tứ xấu hổ rồi nói lời cảm tạ với Lưu Ngọc.
“Tại hạ không dám nhận, chẳng qua tin chắc rằng cho dù không có gặp được ta thì sư tỷ cũng nhất định người hiền tất có trời phù hộ, chắc chắn bình an vô sự.”
Lưu Ngọc bình tĩnh đáp, sau đó thoáng an ủi thiếu nữ vài câu.
“Tại hạ Lưu Ngọc, động phủ ở bên trong Thanh Mộc phong, không biết sư tỷ xưng hô như thế nào?”
“Ta tên Nghiêm Quần, sư đệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền