Chương 52: Nghiêm Quần sư tỷ(2)
“Lần này ta là tới phường thị Gia Thái là vì tham gia hội đấu giá, muốn đem Dưỡng Nhan Đan mua tới tay rồi đem đến làm lễ vật mừng thọ một trăm tuổi của cô cô.”
Nghiêm Quần Nhi tâm tư đơn thuần, đối với đồng môn Lưu Ngọc trượng nghĩa xuất thủ cứu giúp không cảnh giác gì, đem nguyên do một năm một mười nói ra, chẳng qua lúc nói đến đoạn mình vụng trộm chạy đến thì cái miệng nhỏ chu ra cảm thấy có chút không ổn.
“Sư đệ ta đã phát Truyền Âm Phù cho cô cô, nàng chắc hẳn không bao lâu nữa sẽ chạy đến ngay, chúng ta cứ ở chỗ này chờ một chút đi.”
Lưu Ngọc đối với việc này không có dị nghị, hắn tìm mấy cây củi khô ráo chất thành một đống, sau đó trong tay bấm một cái pháp quyết, một tia hỏa diễm nhàn nhạt từ đầu ngón tay bốc lên, rơi vào bên trên củi khô thì bắt đầu cháy rừng rực, chiếu sáng xung quanh, xua tán đi hắc ám.
Nơi đây cách phường thị Gia Thái hơn trăm dặm, ngoại trừ Hắc Bạch Song Sát đã rời đi thì trong tình huống bình thường sẽ không có tu sĩ nào đi ngang qua, cho dù là có một hai tán tu bay qua thì Lưu Ngọc hiện tại cũng không để vào mắt huống hồ ở đây lại không chỉ có mỗi mình hắn.
Nghiêm Quần Nhi từ phường thị Gia Thái một đường bị truy đuổi đến nơi đây, dây dưa thời gian lâu như vậy pháp lực đã cạn kiệt, sau khi chào hỏi vài tiếng thì nàng ta khoanh chân ngồi ở một bên, lấy từ túi trữ vật ra mấy viên đan dược sau đó vận chuyển công pháp khôi phục pháp lực đã tiêu hao.
Lưu Ngọc thấy nàng ta có thể yên tâm như thế đối với một sư đệ chỉ vừa gặp mặt một lần đã có thể quay lưng về phía mình thì vô cùng kinh ngạc, sau đó hắn khẽ lắc đầu không suy nghĩ gì nhiều nữa mà khoanh chân ngồi bên cạnh đống lửa, thần thức quét về phía hắc ám tứ phía, cảnh giác kẻ địch đã rời đi có thể quay lại, hộ pháp cho Nghiêm Quần.
“Tách tách!”
Bên trong đống lửa thỉnh thoảng truyền lại một tiếng nổ vang, nửa canh giờ trôi qua rất nhanh.
Nghiêm Quần Nhi khôi phục pháp lực, đi đến bên cạnh đống lửa, nàng ngồi xổm ở bên cạnh đống lửa hai tay ôm đầu gối, nhẹ nhàng bĩu môi, cặp mắt sáng sủa xuất thần nhìn chằm chằm vào ngọn lửa thiêu đốt, cũng không biết suy nghĩ cái gì.
Lưu Ngọc kiếp trước cũng trải qua mấy lần tình yêu nam nữ, thậm chí xém chút nữa đi vào cái cung điện kia, thế nê hắn đương nhiên biết rõ loại anh hùng cứu mỹ nhân này dễ dàng đoạt được tâm tư của thiếu nữ như thế nào.
Chẳng qua hắn lúc này chỉ là một tên tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ, là tầng chót bên trong tầng chót nhất của Tu chân giới, ăn bữa nay lo bữa ngày mai hoàn toàn không có loại ý nghĩ kia, hắn ra tay giúp đỡ chẳng qua phần lớn là xuất phát từ cân nhắc ở trên phương diện lợi ích, phần nhỏ là do tình đồng môn.
Huống hồ đi tới thế giới này sức mạnh đều do bản thân tạo nên, đại thần thông giả lúc vung tay nhấc chân có thể dời sông lấp biển thì Lưu Ngọc không cam lòng để bản thân trăm năm sau hóa thành một nắm đất vàng mà không để lại tiếng tăm gì.
Lưu Ngọc muốn đạt tới cảnh giới càng cao hơn, truy tìm trường sinh thậm chí vĩnh sinh, đem vận mệnh nắm giữ vững vàng ở trong tay của mình, thậm chí mở ra bí ẩn của Tiên Phủ, ngắm nghía thật kỹ một chút thế giới xinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền